Khoang đáy của du thuyền số 3 thành phố Giang.
Trong không khí nồng nặc mùi dầu máy lẫn vị mặn tanh của nước biển.
Ở lối đi chật hẹp, Lão Lý đang chật vật mặc bộ đồ chống bom rồi bước ra ngoài.
Vừa ngẩng đầu đã đụng ngay Cố Đình Sâm đang sải bước đi tới, phía sau là Tống Thiên Hạ mặc áo chống đạn.
Qua lớp kính dày của mũ bảo hộ, mắt Lão Lý gần như muốn rơi ra ngoài.
"Đội trưởng Cố! Cậu thật sự dẫn cô thực tập này xuống đấy sao?"
Lão Lý sốt ruột đến mức giậm chân.
"Chỉ còn chưa tới ba phút nữa thôi! Đây là chuyện mất mạng đấy!"
"Nếu xảy ra chuyện, xem hai người thu dọn thế nào!"
Ném lại một câu rồi ông quay đầu leo thẳng lên chiếc thang sắt.
Dưới khoang chỉ còn lại Cố Đình Sâm và Tống Thiên Hạ, cùng chiếc va li màu đen chứa bom đặt cạnh tổ máy phát điện.
Tiếng tích tắc đếm ngược vang lên trong không gian kín, nghe càng lúc càng rõ.
2 phút 15 giây.
Tống Thiên Hạ bước tới, ngồi xổm trước chiếc va li.
Cố Đình Sâm đứng sau cô nửa bước, thân hình cao lớn như một tấm lá chắn vô hình.
Anh không thúc giục, cũng không lên tiếng làm phiền, chỉ lặng lẽ quan sát.
Tống Thiên Hạ nhìn chằm chằm đám dây đỏ, xanh, vàng, lam quấn vào nhau như một mớ bòng bong.
Đời trước, để mở kho bạc của bọn buôn vũ khí chợ đen, ngay cả mìn chống bộ binh cấp quân đội cô còn từng tháo.
Thứ trước mặt này thô sơ khiến cô ngứa mắt.
"Đúng là đồ chắp vá." Cô không nhịn được mà buông lời chê bai.
Ngón tay thon dài tùy ý gạt qua mớ dây vài cái.
Trong lều chỉ huy, qua hình ảnh truyền từ camera gắn trên đầu, đội trưởng Tần hít mạnh một hơi.
"Đừng động! Đừng sờ lung tung, tổ tông của tôi ơi!"
Tim ông sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, bàn tay cầm micro run như cầy sấy.
Tống Thiên Hạ không nghe thấy tiếng gào trong tai nghe, cô đã tắt bộ đàm rồi.
Quá ồn, ảnh hưởng đến việc làm.
"Cảm biến hồng ngoại này mua hàng rẻ trên mạng hả? Ngay cả lớp chống nhiễu cũng không có."
Vừa nói, cô vừa móc trong túi ra một chiếc kẹp giấy vừa tiện tay lấy ở trong lều.
Cô bẻ thẳng chiếc kẹp rồi không chút do dự cắm vào khe bên hông của cảm biến hồng ngoại.
Tách!
Một tiếng khẽ vang lên, đèn đỏ đang nhấp nháy lập tức tắt ngóm.
Trong lều chỉ huy, đội trưởng Tần mềm nhũn người ngồi phịch xuống ghế, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Thế... thế là làm chập luôn bộ kích nổ rồi sao?" Cách làm này đúng là quá liều!
Nhìn cảnh ấy, đáy mắt Cố Đình Sâm thoáng hiện vẻ suy nghĩ.
Dùng kẹp giấy phá kết cấu vật lý là kiểu bẻ khóa phần cứng mà dân tin tặc ngầm thường dùng.
Đó tuyệt đối không phải thứ trường cảnh sát dạy.
Xử lý xong cảm biến, đồng hồ vẫn tiếp tục đếm.
1 phút 10 giây.
Ánh mắt Tống Thiên Hạ dừng trên sợi dây màu đen to mà Lão Lý sống chết không cho cắt.
Đó chỉ là một sợi dây giả từ đầu đến cuối. Nó nối với một van thủy ngân cân bằng giả, mục đích duy nhất là dọa người gỡ bom.
Nguồn kích nổ thật sự giấu dưới đống dây rối kia, đó là một sợi dây cước trong suốt mảnh như sợi tóc.
Nó nối với một công tắc cực nhỏ hoạt động bằng lực ép. Chỉ cần cắt bất kỳ sợi dây màu nào phía trên, lực căng thay đổi, công tắc sẽ bật lên.
Sau đó thì tất cả cùng xuống gặp tổ tiên.
"Tên bắt cóc cũng lắm mưu thật đấy, tiếc là tay nghề quá non." Tống Thiên Hạ lắc đầu.
Hai ngón tay cô luồn chính xác vào sâu nhất trong mớ dây.
Cô không hề dùng kìm thủy lực, chỉ dùng móng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt hai đầu công tắc.
Ngay sau đó, tay còn lại giật mạnh! Cả mớ dây đủ màu dùng để đánh lừa bị cô giật phăng xuống, tiện tay ném luôn xuống sàn.
Trong lều chỉ huy lập tức vang lên tiếng hét chói tai của Lâm Uyển.
"Cô ta rút hết dây rồi! Chết chắc rồi!"
Ngay cả Triệu Minh cũng tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
Nhưng mà vụ nổ không xảy ra, dưới khoang yên tĩnh chỉ còn tiếng máy phát điện ù ù.
Cố Đình Sâm chăm chú nhìn bàn tay Tống Thiên Hạ.
Một tay cô vẫn giữ nguyên tư thế bóp chặt công tắc phía dưới, các ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Đồng hồ đếm ngược dừng lại ở con số đỏ chói.
00:15.
Chỉ còn đúng mười lăm giây.
"Xong." Tống Thiên Hạ thở phào.
Cô dùng chiếc kẹp giấy đã bẻ thẳng chèn vào bánh răng của công tắc, khóa cứng toàn bộ cơ cấu.
Sau đó phủi bụi trên tay rồi đứng dậy.
"Đống đồ nát này đến cả nguồn điện dự phòng cũng không có. Cắt nguồn chính là thành sắt vụn."
Cô quay đầu nhìn Cố Đình Sâm.
Trong lều chỉ huy, tất cả mọi người đều hóa đá.
Miệng đội trưởng Tần há to đến mức nhét vừa cả một quả trứng ngỗng.
Lão Lý vừa leo lên boong thì nghe bộ đàm báo bom đã được gỡ, cả người trượt ngồi xuống sàn, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Chỉ giật vài cái, nhét một chiếc kẹp giấy, chưa đầy mấy phút đã xử lý xong quả bom hỗn hợp mà cả đội gỡ bom bó tay?
Con bé này rốt cuộc là quái vật gì đấy?
Cố Đình Sâm nhìn quả bom đã bị tháo thành đống sắt vụn, rồi chậm rãi chuyển ánh mắt lên gương mặt Tống Thiên Hạ.
Trên mặt cô vẫn còn vài vệt bụi lem nhem, nhưng đôi mắt sáng rực.
Đó là ánh mắt của một người tuyệt đối tin tưởng vào tay nghề của mình.
"Làm tốt lắm."
Hiếm khi Cố Đình Sâm lên tiếng khen người.
Tống Thiên Hạ giấu sạch vẻ sắc bén, thay bằng nụ cười ngây ngô.
"Hì hì, mèo mù vớ cá rán thôi, toàn nhờ may mắn."
Cố Đình Sâm không tin cái cớ vụng về ấy. Anh bước tới trước mặt cô, giọng bình thản.
"Tống Thiên Hạ, đây là quả bom cải tạo mà ngay cả đội gỡ bom cũng không xử lý được."
Ánh mắt dò xét trong mắt anh gần như không giấu nổi.
"Bình thường ở trường cảnh sát, cô còn học cả cách tháo bom bằng tay không sao?"
Chuông báo động trong lòng Tống Thiên Hạ reo lên.
Vừa rồi làm màu quá hăng, giờ biết giải thích kiểu gì đây?
Phải tìm người gánh thay mới được!
"Không có! Không có!" Cô vội vàng xua tay, vẻ mặt chân thành.
"Đội trưởng Cố, thật ra tất cả đều nhờ tôi học vật lý."
"Vừa rồi tôi nhìn màu sắc với độ dày của điện trở nên đoán được đó là dây giả."
"Sau đó vận dụng nguyên lý đòn bẩy để giữ chặt công tắc. Hoàn toàn là chiến thắng của khoa học!"
Khóe môi Cố Đình Sâm khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa vời.
"Kiến thức vật lý? Vậy cô nói xem, là phần vật lý nào?"
Não Tống Thiên Hạ quay như chong chóng.
Cô biết quái gì là phần nào! Đây là kinh nghiệm thực chiến ở chợ đen mà!
Cô đứng thẳng lưng, mặt dày đáp: "Là phần yêu khoa học!"
Không khí bỗng yên lặng kỳ lạ trong hai giây.
Cố Đình Sâm không hỏi thêm. Khóe môi anh khẽ động, nở ra một nụ cười rất nhạt rồi biến mất ngay.
"Được. Cứ giữ niềm đam mê đó."
Nói xong anh quay người bước về phía cầu thang sắt.
"Thông báo cho các tổ, bom đã được gỡ. Tổ một, tổ hai chuẩn bị đánh thẳng vào sảnh tiệc tầng hai."
Nhìn theo bóng lưng anh, Tống Thiên Hạ thở ra một hơi thật dài.
Lần này coi như miễn cưỡng qua ải.
Nhưng tên Diêm Vương sống này chắc chắn đã ghi riêng một hồ sơ về cô trong đầu rồi.
Sau này muốn lười biếng e là càng khó hơn.
"Đúng là làm công ăn lương quá khổ. Lập công xong còn phải nơm nớp lo lắng bị soi."
Cô lẩm bẩm một câu rồi vội vàng chạy theo Cố Đình Sâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)