Ngày hôm sau, ba giờ chiều.
Đó là khoảng thời gian dân công sở dễ buồn ngủ nhất, tinh thần cũng lơ đãng nhất.
Tống Thiên Hạ đang trốn ở góc bàn làm việc kín đáo của mình, vừa ngồi lướt xem ứng dụng đặt đồ ăn trên điện thoại.
Cô vào tổ chuyên án đã tròn một ngày.
May mà hai hôm nay yên ổn, đến cả một vụ trộm xe đạp cũng không có, cô bình yên ngồi lười biếng cả ngày.
“Tiểu Tống, đang xem gì đấy?”
Triệu Minh cầm cốc trà đi tới, cười tươi rồi tò mò ghé đầu nhìn qua.
Tống Thiên Hạ nhanh tay lẹ mắt, úp điện thoại xuống mặt bàn.
“Không xem gì cả! Chỉ là đang xem hồ sơ vụ án cũ trước đây, học hỏi kinh nghiệm phá án của các tiền bối.”
Khả năng nói dối tỉnh bơ của cô đã đạt đến mức quá thuần thục.
Triệu Minh hài lòng gật đầu.
“Người trẻ có tinh thần làm việc là chuyện tốt, nhưng cũng phải biết nghỉ ngơi hợp lý. Có muốn gọi nước uống cùng mọi người không?”
“Một ly trà sữa trân châu full đường thêm đá, thêm một phần viên khoai môn nữa. Cảm ơn đội phó Triệu!”
Đời trước, để giữ thể lực và đầu óc luôn tỉnh táo, cô luôn kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn uống, ngày nào cũng chỉ uống cà phê đen.
Bây giờ sống lại một lần nữa, cô thề phải ăn hết tất cả những món ăn vặt nhiều calo mà trước đây không dám đụng tới.
Full đường mới là sự tôn trọng tối thiểu dành cho cuộc sống.
Nửa tiếng sau, anh shipper xách một túi lớn đầy đồ uống đến gõ cửa văn phòng.
Tống Thiên Hạ giống như con mèo ngửi thấy mùi cá, là người đầu tiên lao lên nhận lấy ly của mình.
Thành cốc lạnh buốt trong tay, quả thực là sự cứu rỗi tuyệt vời nhất giữa ngày hè.
Cô vui vẻ quay về chỗ ngồi. Cầm ống hút lên, nhắm thẳng vào lớp màng nhựa trên miệng cốc.
“Phụt.”
Tiếng ống hút xuyên qua lớp màng vang lên giòn tan.
Cô nâng ly trà sữa lên, đưa tới bên miệng, chuẩn bị đón nhận ngụm ngọt ngào đầu tiên.
Ngay lúc đầu ống hút vừa chạm vào môi, viên trân châu còn chưa kịp hút lên...
Tiếng còi báo động chói tai, dồn dập, không hề báo trước vang lên khắp cả tòa nhà.
Tống Thiên Hạ giật mình run tay, vài giọt trà sữa bắn lên bàn phím.
Những cảnh sát hình sự trong văn phòng lúc trước còn đang uống trà nói chuyện, lập tức biến thành những cỗ máy được lên dây cót.
Tất cả đồng loạt bỏ đồ trong tay xuống, đứng bật dậy.
Người lấy trang bị thì lấy trang bị, người mặc áo chống đạn thì mặc áo chống đạn.
Động tác nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng mờ.
Cố Đình Sâm bước nhanh từ phòng làm việc bên trong ra ngoài.
Anh đã mặc sẵn áo tác chiến màu đen, bên hông đeo súng, sắc mặt lạnh lẽo.
“Bến tàu du thuyền trung tâm thành phố xảy ra vụ bắt giữ con tin nghiêm trọng.”
Giọng anh nói cực nhanh nhưng từng chữ đều rõ ràng, mạnh mẽ.
“Mười phút trước, trung tâm chỉ huy Công an Thành phố Giang nhận được tin báo. Chiếc du thuyền hạng sang Hải Vương Tinh đang neo ở bến số ba đã bị ba kẻ có vũ trang mang súng khống chế.”
“Hiện trên du thuyền có hai mươi ba con tin, tất cả đều là những nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh tham gia tiệc tối.”
“Kẻ tình nghi tuyên bố đã lắp thuốc nổ công suất lớn ở khoang động lực dưới đáy du thuyền.”
Ánh mắt Cố Đình Sâm quét qua mọi người.
“Đội cảnh sát đặc nhiệm đã lên đường. Toàn bộ thành viên tổ chuyên án, lập tức theo tôi đến hiện trường!”
“Rõ!”
Triệu Minh và những người khác đồng thanh đáp, chộp lấy chìa khóa xe rồi lao ra ngoài.
Tống Thiên Hạ vẫn đứng yên tại chỗ, ôm ly trà sữa đường còn chưa kịp uống, nhỏ bé, đáng thương và bất lực.
Vụ án lớn liên quan đến mạng người như thế này...
Thì có liên quan gì đến một con cá muối chỉ muốn ăn no chờ hết giờ làm như cô chứ?
Cô rụt người sát vào góc tường hơn, cố lợi dụng chậu cây cảnh che khuất mình, giả vờ như bản thân là người vô hình.
Nhưng ra-đa của Cố Đình Sâm chưa bao giờ mất tác dụng.
Lúc đi ngang qua chỗ ngồi của Tống Thiên Hạ, đôi chân dài của anh bỗng dừng lại.
Anh quay đầu, đôi mắt đen láy khóa chặt vào cây kim tiền đang run rẩy ở góc tường.
"Tống Thiên Hạ." Cố Đình Sâm đưa tay vén mấy chiếc lá sang một bên: "Cô định ôm cốc trà sữa ngồi đây giữ nhà luôn à?"
Tống Thiên Hạ thò nửa cái đầu ra, cười gượng.
"Đội trưởng Cố, tôi chỉ là thực tập mới được điều sang thôi, đến súng cũng chưa được phát. Có đi cũng chỉ thêm vướng chân mọi người. Hay để tôi ở lại hậu phương hỗ trợ thông tin nhé!"
Cô ôm cốc trà sữa trước ngực, cố vùng vẫy lần cuối.
Cố Đình Sâm cười không nói gì, đưa tay túm lấy cổ áo sau lưng cô. Nhấc cô lên như nhấc một con gà con, kéo thẳng ra khỏi chỗ ngồi.
"Lắm lời. Đi."
Tống Thiên Hạ bị kéo đi, loạng choạng theo sau.
"Nhưng trà sữa của tôi còn chưa uống!" Cô tuyệt vọng kêu lên.
Cố Đình Sâm không quay đầu.
"Mang lên xe mà uống. Cô là thực tập phá án bằng cách xem phim hoạt hình mà, hiện trường không thể thiếu thám tử nổi tiếng này."
Tống Thiên Hạ chỉ muốn chết.
Người đàn ông này sao thù dai thế chứ!
Chẳng qua cô lấy Conan ra lừa anh một lần thôi, có cần nhớ đến tận bây giờ không!
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi, năm chiếc xe cảnh sát nối đuôi nhau lao vun vút trên đường.
Tống Thiên Hạ ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe thứ hai, bên cạnh là Cố Đình Sâm đang ngồi ngay ngắn.
Bầu không khí trong xe nặng nề đến mức khó thở.
Tống Thiên Hạ ôm cốc trà sữa, vậy mà một ngụm cũng không dám uống.
Cô sợ tiếng nhai trân châu trong không gian yên tĩnh này sẽ quá chói tai.
Triệu Minh ngồi ghế phụ cầm máy tính bảng, đang báo cáo nhanh về vụ án.
"Đội trưởng Cố, trung tâm chỉ huy vừa gửi thông tin hiện trường."
"Đã xác minh sơ bộ danh tính ba tên cướp. Chúng đều là tội phạm truy nã hoạt động ở nhiều tỉnh. Tên cầm đầu có biệt danh Lão Quỷ, trên người mang ba mạng án."
"Chúng có súng tự chế và dao phay, rắc rối nhất là quả bom."
Triệu Minh mở một ảnh chụp màn hình camera khá mờ.
"Người báo án là một nhân viên phục vụ trên du thuyền. Trước khi bị khống chế, anh ta trốn trong phòng vận hành và chụp được cảnh bọn cướp đặt bom."
Cố Đình Sâm nhận lấy máy tính bảng, phóng to bức ảnh.
Trong ảnh là một thiết bị màu đen trông như chiếc va-li cỡ lớn.
Bên ngoài quấn chằng chịt dây điện màu đỏ, xanh dương và vàng. Ở giữa còn có một màn hình đếm ngược nhấp nháy ánh đèn đỏ.
"Đã liên lạc với đội gỡ bom chưa?" Cố Đình Sâm hỏi.
"Đội trưởng Tần đã dẫn người tới hiện trường trước rồi. Nhưng ông ấy nói tình hình rất xấu."
Triệu Minh lau mồ hôi trên trán.
"Bọn cướp yêu cầu chúng ta chuẩn bị một ca nô và năm mươi triệu tiền mặt không trùng số sê-ri. Nếu không chúng sẽ cho nổ bom, chết cùng toàn bộ con tin trên tàu."
Ánh mắt Cố Đình Sâm lạnh lùng.
"Báo cho đội đặc nhiệm, để lính bắn tỉa chiếm vị trí cao trước. Không có lệnh của tôi, không ai được tự ý hành động."
Tống Thiên Hạ lén liếc bức ảnh trên máy tính bảng.
Chỉ một cái liếc mắt, lông mày cô khẽ nhướng lên.
Kiểu dáng của quả bom này...
Trông không khác gì bài thủ công của học sinh tiểu học mới tập nối dây điện.
Lộn xộn, rối rắm, không có chút thẩm mỹ nào.
Hơn nữa mấy sợi dây đỏ và xanh kia hoàn toàn không đúng với cách kích nổ thông thường.
Đây là đang đem mạng người ra đùa, hay chỉ định hù dọa người khác?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)