Nghe xong những lời không khác nào chuyện viển vông của cô, Cố Đình Sâm không hề tỏ ra tức giận.
Thậm chí anh còn không chớp mắt thêm lấy một cái.
"Tội phạm quốc tế sao?" Cố Đình Sâm tựa lưng vào ghế, khẽ gõ hai đốt ngón tay lên mặt bàn.
"Tống Thiên Hạ, trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy."
Tống Thiên Hạ cười gượng hai tiếng.
"Đội trưởng Cố, không phải chính anh cứ nghĩ theo hướng đó sao? Tôi chỉ là một sinh viên mới ra trường, trói gà còn không chặt."
Cố Đình Sâm không tiếp lời cô. Anh kéo ngăn bàn ra, lấy một tờ giấy đóng dấu đỏ chót.
Rồi dùng những ngón tay thon dài kẹp mép giấy, đẩy thẳng sang trước mặt Tống Thiên Hạ.
"Xem đi."
Tống Thiên Hạ cúi đầu nhìn.
Ngay trên cùng là dòng chữ in đậm: "Phiếu điều động nhân sự vào Tổ chuyên án đặc biệt - Đội Cảnh sát hình sự, Cục Cảnh sát thành phố Giang."
Ở mục họ tên người được điều động, nổi bật ba chữ: Tống Thiên Hạ.
Mắt cô lập tức mở to: "Cái... cái gì thế này?"
Giọng Cố Đình Sâm bình thường như đang nói chuyện thời tiết.
"Đúng như những gì cô đọc. Từ hôm nay, cô không còn là thực tập chuyên làm việc vặt ở đội cảnh sát hình sự nữa."
"Cô chính thức gia nhập tổ chuyên án do tôi trực tiếp phụ trách. Sau này sẽ cùng Triệu Minh và những người khác tham gia điều tra các vụ trọng án."
Tống Thiên Hạ cảm giác như sét đánh ngang tai. Vừa rồi cô còn nghĩ ra cả trăm cách để đối phó với màn tra hỏi của Diêm Vương sống này.
Chỉ có điều cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại phát triển theo hướng này.
Để một kẻ chỉ muốn lĩnh lương cơ bản như cô vào tổ chuyên án quan trọng nhất?
Đó là nơi làm việc quanh năm không có ngày nghỉ, trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, hễ nơi nào có án mạng là phải lao đến ngay.
Khác gì đẩy cô vào đội cảm tử!
Chuyện này với việc đày cô sang Siberia đào khoai tây thì có gì khác nhau đâu!
"Không được đâu, đội trưởng Cố, anh đừng đùa nữa!"
Tống Thiên Hạ chống hai tay lên bàn, cuống cuồng xua tay.
"Trình độ của tôi thế nào anh còn không rõ sao? Môn đánh võ đứng bét, môn lý thuyết còn suýt trượt! Tôi vào tổ chuyên án không phải chỉ làm vướng chân mọi người thôi sao?"
"Anh cần người giỏi, còn hạng người vô dụng như tôi chỉ hợp ngồi phòng bảo vệ nhận chuyển phát nhanh thôi!"
Cố Đình Sâm ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện ý cười.
"Vừa rồi tôi đã gửi báo cáo lên cấp trên. Lý do là trong vụ trộm kho tiền Ngân hàng Trung tâm, cô đã thể hiện khả năng quan sát hiện trường và suy luận không gian vượt xa người bình thường."
"Cục trưởng đã ký phê duyệt."
"Cho nên, đây là mệnh lệnh."
Nhìn gương mặt sắp khóc của Tống Thiên Hạ, tâm trạng anh bỗng khá hẳn lên.
"Tất nhiên, nếu cô cảm thấy mình không đảm đương nổi, hoặc đang giấu điều gì không thể để người khác biết."
"Cô cũng có thể cởi bộ đồng phục này ngay bây giờ, rồi rời khỏi cục cảnh sát."
Đây là chuyện quái gì chứ? Rõ ràng là uy hiếp trắng trợn!
Tống Thiên Hạ ở trong lòng đã mắng Cố Đình Sâm đến mấy trăm lần.
Diêm Vương sống này rõ ràng đã nhận ra cô có vấn đề, chỉ là chưa có bằng chứng.
Thế nên anh dứt khoát giữ cô ngay bên cạnh mình, ngày đêm quan sát.
Khác gì treo một miếng thịt ngay trước miệng hổ, hổ không được ăn, chỉ có thể nhìn chằm chằm.
Độc ác thật!
"Tôi không đi!" Tống Thiên Hạ đứng thẳng người, nói đầy vẻ chính nghĩa.
Đùa à! Cô khó khăn lắm mới tìm được một công việc vừa có bảo hiểm, vừa ít khả năng bị kẻ thù trong giới ngầm phát hiện.
Nếu bây giờ nghỉ việc, lang thang đầu đường xó chợ thì còn đỡ. Nhỡ đám chó điên trong giới ngầm lần theo dấu vết tìm tới thì mới thật sự phiền phức.
"Chấp hành mệnh lệnh là nghĩa vụ của cảnh sát."
"Đội trưởng Cố bảo tôi đi đâu, tôi sẽ đi đó!"
Cố Đình Sâm hài lòng gật đầu.
Thấy cô đi ra, Lâm Uyển đứng thẳng dậy, giả vờ chỉnh lại quần áo.
"Sao hả? Bị đội trưởng Cố mắng cho tơi tả, sắp bị đuổi việc rồi à?" Lâm Uyển hỏi với vẻ hả hê.
Tống Thiên Hạ lắc đầu đầy tuyệt vọng: "Còn thảm hơn cả bị đuổi."
Mắt Lâm Uyển sáng lên: "Bị kỷ luật rồi à?"
Đúng lúc đó, đội phó Triệu Minh cầm tập hồ sơ đi tới. Vừa thấy Tống Thiên Hạ, anh lập tức cười, vỗ vai cô.
"Tiểu Tống, chúc mừng nhé! Vừa rồi đội trưởng Cố thông báo trong nhóm rồi, từ hôm nay cô chính thức được điều sang tổ chuyên án!"
"Cô là thực tập đầu tiên của đội mình được đặc cách nhanh như vậy đấy!"
Triệu Minh cười rất chân thành.
"Từ nay mọi người đều là anh em cùng chiến tuyến. Cố gắng nhé!"
Mấy cảnh sát đi ngang qua hành lang đều ngừng bước, ai nấy nhìn sang với vẻ kinh ngạc.
Còn Lâm Uyển thì như bị sét đánh. Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ, miệng há to đến mức nhét vừa cả nắm tay.
"Phó... đội phó... Anh đùa tôi đúng không?" Giọng Lâm Uyển run lên.
"Người vô dụng như Tống Thiên Hạ, dựa vào đâu mà được vào tổ chuyên án?"
"Hồi đó tôi phải làm ở cơ sở ba năm trời mới được điều lên đội. Tại sao cô ta chỉ phá một vụ án đã vào được tổ chuyên án?"
Triệu Minh lập tức đen mặt.
"Lâm Uyển, chú ý lời nói. Đây là quyết định của Cục trưởng và đội trưởng Cố."
"Biểu hiện của Tiểu Tống trong vụ án hôm nay, mọi người đều tận mắt chứng kiến. Nếu cô có thắc mắc thì cứ lên gặp Cục trưởng mà nói."
Mặt Lâm Uyển đỏ bừng, móng tay bấu chặt vào tập hồ sơ trong tay.
Cô ta nhìn chằm chằm Tống Thiên Hạ, ánh mắt đầy oán hận.
Không chỉ cướp mất cơ hội thể hiện của cô ta, giờ còn giẫm lên cô ta để bước vào tổ chuyên án.
Món nợ này, cô ta sẽ nhớ kỹ.
Tống Thiên Hạ không để ý đến cơn tức giận của Lâm Uyển.
Trong đầu cô lúc này chỉ toàn là những ngày tháng tăng ca không thấy ánh mặt trời đang chờ phía trước.
Cô ôm chiếc thùng giấy, lần lượt bỏ từng món đồ trên bàn vào trong.
Ngay cả cốc trà sữa trân châu mới uống được một nửa cũng được cô cẩn thận đặt vào thùng.
Từ nay về sau, đừng nói tan làm đúng giờ để chạy xuống nhà ăn giành món sườn xào chua ngọt.
Đến cả việc yên ổn uống hết một cốc trà sữa cũng thành điều xa xỉ.
Tên họ Cố kia đúng là nhà tư bản bóc lột đáng ghét.
Sau khi chuyển sang phòng làm việc chung của tổ chuyên án, Tống Thiên Hạ chọn ngay một chỗ sát góc tường, kín đáo nhất.
Ngồi xuống xong, cô nhìn màn hình máy tính mà ngẩn người.
Phải thay đổi chiến lược thôi. Đã bị kéo vào làm rồi thì chỉ còn cách theo đuổi tinh thần "nằm yên mặc kệ đời" đến cùng.
Sau này dù gặp vụ án nào, cô cũng sẽ giả mù, giả điếc, vờ như không biết gì.
Người khác suy luận thì cô vỗ tay.
Người khác xông lên thì cô lùi xuống.
Nhất quyết không nói thêm nửa lời!
Dù hung thủ có cầm chứng cứ dí thẳng vào mặt cô, cô cũng sẽ coi như không nhìn thấy.
Chỉ có như vậy, cô mới sống sót được trong cái tổ chuyên án toàn những người chăm làm đến đáng sợ này.
Tống Thiên Hạ âm thầm thề độc trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)