Chiếc xe cảnh sát phanh gấp rồi dừng lại bên ngoài bến du thuyền số 3 của thành phố Giang.
Còn chưa kịp xuống xe, Tống Thiên Hạ đã sững sờ trước khung cảnh trước mắt.
Cả bến cảng được giăng hai lớp dây phong tỏa vàng đen. Hàng chục chiếc xe cảnh sát và xe chống bạo động với đèn đỏ xanh chớp liên hồi chặn kín lối ra duy nhất.
Đội đặc nhiệm trang bị đầy đủ, tay cầm khiên chống bạo động, đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Trên nóc các tòa nhà phía xa thấp thoáng bóng những tay bắn tỉa đang nằm phục.
Một chiếc du thuyền sang trọng bốn tầng đang neo trên mặt nước.
Thân tàu màu trắng phản chiếu ánh nắng đến chói mắt. Boong tàu vốn phải ngập tiếng cười nói, giờ lại trống trơn, yên ắng đến rợn người.
Cố Đình Sâm đẩy cửa xe, sải bước về phía lều chỉ huy dã chiến vừa được dựng lên.
Tống Thiên Hạ cầm cốc trà sữa gần như đã hết lạnh, lững thững đi theo sau như một cái đuôi nhỏ.
Cô cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại đến mức thấp nhất. Chỉ cần không bị gọi tên, cô tuyệt đối sẽ không chủ động mở miệng.
Trong lều chỉ huy, đủ loại thiết bị không ngừng phát ra tiếng bíp.
Màn hình lớn được chia thành nhiều khung hình.
Có hình ảnh hồng ngoại từ góc nhìn của tay bắn tỉa, cũng có hình ảnh bên trong du thuyền do máy bay không người lái cỡ nhỏ của cảnh sát vừa truyền về.
Đội trưởng Tần của đội gỡ bom đang đứng trước màn hình, mồ hôi nhễ nhại, gào lớn vào bộ đàm.
"Lão Lý! Bình tĩnh! Đừng động vào sợi dây màu vàng!"
Ở chính giữa màn hình, một thành viên đội gỡ bom mặc bộ đồ chống nổ đang nằm trong khoang động cơ dưới đáy du thuyền.
Ngay trước mặt anh ta là thiết bị nổ cải tạo từ chiếc va-li màu đen.
Cố Đình Sâm bước vào lều, đi thẳng tới cạnh đội trưởng Tần.
"Tình hình thế nào?"
Đội trưởng Tần sốt ruột đến mức muốn nhảy dựng lên, vò đầu bứt tai.
"Đội trưởng Cố, cậu tới đúng lúc! Thứ này quái lắm!"
Ông chỉ vào hình ảnh phóng to của quả bom trên màn hình.
"Bom thông thường, dù là hẹn giờ hay kích nổ bằng áp lực thì mạch điện đều có quy luật. Chỉ cần tìm đúng dây điều khiển chính rồi cắt là được."
"Nhưng thứ này là một mớ lai tạp kỳ quái! Ống thủy ngân cân bằng, cảm biến hồng ngoại, rồi đủ loại mạch điện chồng chéo lên nhau!"
Đội trưởng Tần không nhịn được chửi thề.
"Lão Lý vừa dùng đầu dò kiểm tra dòng điện, đồng hồ đếm ngược lập tức nhảy mất một đoạn!"
"Bây giờ chỉ còn mười phút!"
Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm vào dãy số đỏ trên màn hình đang nhảy ngày một nhanh.
9 phút 58 giây.
9 phút 57 giây.
"Con tin ở đâu? Có thể tổ chức đột kích giải cứu không?"
Đúng là ngõ cụt.
Không gỡ được bom mà xông vào thì không khác nào đẩy con tin vào chỗ chết.
Còn nếu gỡ bom thì với tiến độ hiện tại của đội gỡ bom, chắc chắn không kịp trước khi đồng hồ về số không.
Không khí trong lều đông cứng lại, ai nấy đều nặng nề.
Tống Thiên Hạ đứng nép sát cửa lều, chán chường cắn ống hút.
Cuối cùng cũng được uống trà sữa, tiếc là đá đã tan hết, không còn ngon nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn sơ đồ cấu tạo quả bom trên màn hình lớn.
Đó là bản vẽ Đội trưởng Tần vừa phác thảo khẩn cấp dựa trên hình ảnh truyền về.
Chỉ nhìn đúng một cái, Tống Thiên Hạ không nhịn được bĩu môi chê bai.
Cái này mà gọi là quái á? Rõ ràng là làm ẩu thì đúng hơn!
Nối ống thủy ngân với cảm biến hồng ngoại?
Kẻ thiết kế thứ này chắc lúc học vật lý toàn ngủ gật.
Điện trở của hai bộ phận đó vốn khác nhau, chỉ cần cấp điện là bản thân mạch đã tự sinh nhiễu tín hiệu.
Đồng hồ đếm ngược nhảy loạn không phải vì cơ chế chống tháo gỡ, mà đơn giản là cái thứ đồ bỏ này đang bị rò điện!
Nực cười hơn nữa là mớ dây đỏ, xanh, vàng xoắn như bím tóc ở giữa.
Trong mắt chuyên gia gỡ bom, đó là mê cung chết người.
Nhưng trong mắt Thiên Diện, nó không khác gì một đứa trẻ cầm ba sợi len ngồi thắt nút lung tung.
Hơn chín mươi phần trăm số dây chỉ để đánh lạc hướng, còn bọc kín băng keo cách điện, hoàn toàn không có điện.
Đường dây chính thật sự, lại là sợi dây tiếp đất màu đen trông tầm thường nhất.
"Quá non tay. Trình độ này đến việc nhận làm thuê trên chợ đen còn không ai thuê."
Tống Thiên Hạ lẩm bẩm rất nhỏ.
Cô chỉ vô thức mắc bệnh nghề nghiệp, theo thói quen chê bai trong lòng.
Giọng nhỏ đến mức chính cô còn gần như không nghe thấy.
Nhưng cô quên mất, trong chiếc lều chưa đầy mười mét vuông này, đang có một cái ra-đa sống.
Cố Đình Sâm đột ngột quay đầu.
Ánh mắt sắc bén xuyên qua đám người, chuẩn xác rơi lên Tống Thiên Hạ đang đứng trong góc.
"Cô nhìn ra gì rồi?"
Mọi ánh mắt lập tức theo hướng nhìn của anh đổ dồn về phía cô.
Đội trưởng Tần ngơ người.
Triệu Minh cũng ngây ra.
Hơn mười sĩ quan cấp cao trong lều đều nhìn chằm chằm vào cô thực tập sinh vẫn đang hút trân châu.
Tống Thiên Hạ giật mình, suýt hất cả cốc trà sữa lên mặt.
Toang thật rồi.
Tên Diêm Vương sống này có phải gắn máy nghe lén trên người không vậy?
"Kh... không nhìn ra gì cả."
Tống Thiên Hạ quyết đoán giả ngốc, lắc đầu như trống bỏi.
"Đội trưởng Cố, tôi chỉ thấy đồng hồ đếm ngược nhảy đẹp quá, đỏ rực nhìn rất... vui mắt."
Cố Đình Sâm sải bước đến trước mặt cô.
Lợi thế chiều cao khiến cô bị ép sát vào tấm bạt của chiếc lều.
"Đồng hồ chỉ còn bảy phút." Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
"Trên tàu có hai mươi ba mạng người, cộng thêm mạng của chuyên gia gỡ bom."
"Câu quá non tay của cô... Tốt nhất không phải nói đùa."
Tim Tống Thiên Hạ chùng xuống.
Tên này nghe rõ từng chữ cô nói!
Nếu còn tiếp tục giả vờ, lỡ quả bom thật sự phát nổ...
Hai mươi bốn mạng người đó sẽ tính thế nào?
Đời trước cô là tội phạm không có giới hạn, sống chết của người khác không liên quan đến cô.
Nhưng bây giờ bộ cảnh phục trên người dường như mang một sức nặng kỳ lạ.
Nặng đến mức cô không thể nhắm mắt làm ngơ.
Tống Thiên Hạ khẽ thở dài, từ bỏ vùng vẫy.
Cô nhét cốc trà sữa vào tay Triệu Minh, rồi đẩy Cố Đình Sâm sang một bên, bước tới trước màn hình lớn.
"Nhìn ra gì hả?"
Tống Thiên Hạ chỉ vào sơ đồ dây điện rối như tơ vò, trợn trắng mắt.
"Tôi chỉ nhìn ra người làm quả bom này không chỉ là tay mơ, mà gu thẩm mỹ còn tệ hết chỗ nói!"
Cả lều chết lặng.
Đội trưởng Tần tức đến run người: "Vớ vẩn! Giờ là lúc nào rồi mà cô còn chê thẩm mỹ của quả bom?"
Tống Thiên Hạ không để ý.
Cô cầm chiếc micro chỉ huy trên bàn, nhấn nút liên lạc: "Anh gỡ bom ở dưới, có nghe rõ không?"
Trong tai nghe vang lên tiếng thở hổn hển của Lão Lý.
"Nghe... nghe rõ. Sao lại đổi người rồi?"
Tống Thiên Hạ nói rất nhanh.
"Đừng quan tâm mấy sợi dây màu lòe loẹt đó nữa, toàn để hù người thôi. Thấy sợi dây màu đen to quấn băng keo ở góc dưới bên phải không?"
"Lấy kìm thủy lực cắt thẳng chính giữa."
"Đừng do dự."
Vừa dứt lời, mặt Đội trưởng Tần trắng bệch, lao tới định giật micro.
"Cô điên rồi à! Đó là dây tiếp đất! Cắt nó là chập mạch, bom nổ ngay!"
"Đội trưởng Cố! Mau ngăn cô nhóc điên này lại!"
Cố Đình Sâm không hề nhúc nhích.
Anh đưa một tay ra, bình tĩnh chặn Đội trưởng Tần lại, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt Tống Thiên Hạ.
Anh nhận ra gương mặt vốn luôn giả vờ nhút nhát, lúc nào cũng nở nụ cười lấy lòng ấy...
Lúc này lại toát lên một sự tự tin khó diễn tả, thậm chí còn mang theo vẻ khinh thường đối với quả bom.
Cố Đình Sâm nói vào tai nghe: "Làm theo lời cô ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)