[Mạnh Mạnh: Thế sao cậu không xin luôn WeChat của anh ấy?]
[morning: Thế thì lộ ý đồ quá còn gì.]
[morning: Ban đầu tớ định đợi lúc anh ấy trả bộ sạc rồi mới xin.]
[morning: Ai mà ngờ…]
[morning: Mới có nửa tiếng! Chỉ mới nửa tiếng thôi! Người đã biến mất rồi!]
[morning: Thế chẳng phải khiến anh ấy xấu hổ chết mất à?]
[morning: Thôi vậy, đợi lần sau tình cờ gặp lại.]
[Mạnh Mạnh: Chúc may mắn.]
[morning: /gào khóc]
Mạnh Mạnh tên đầy đủ là Mạnh Gia Ân, bạn học cao học của Mộ Nịnh.
Sau khi tốt nghiệp, cả hai đều đến Tân Thành làm việc. Mộ Nịnh vào một studio game làm biên kịch nội dung, còn Mạnh Gia Ân gia nhập bộ phận PR của một hãng điện thoại.
Ban đầu hai người thuê nhà chung.
Sau này, cả công ty điện thoại chuyển sang tòa nhà văn phòng riêng, thời gian đi làm của Mạnh Mạnh tăng lên, việc ở chung không còn thuận tiện nữa. Thế là cả hai đều tìm chỗ ở mới, cố gắng giành thêm nửa tiếng ngủ trong lịch trình "trâu ngựa" 996.
Đối với dân văn phòng, laptop là vật bất ly thân.
Bởi chẳng ai biết lúc nào sếp sẽ ném vào nhóm Feishu một yêu cầu kỳ quái, bắt xử lý xong trong vòng nửa tiếng.
996 chưa bao giờ là giới hạn của sự bóc lột.
(996 là một văn hóa làm việc cực đoan chỉ lịch trình làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục 6 ngày mỗi tuần (tổng cộng 72 giờ/tuần). Khái niệm này phổ biến tại các công ty công nghệ lớn ở Trung Quốc, gây tranh cãi vì vi phạm luật lao động và dẫn đến kiệt sức. )
Nó chỉ là khoảng thời gian cái xác phải ở trong văn phòng mà thôi.
iPad và laptop của Mộ Nịnh dùng chung một bộ sạc.
Không phải cô không thể dùng sạc điện thoại, chỉ là tốc độ quá chậm.
Ba ngày sau, cô vẫn cắn răng đặt mua một bộ sạc mới trên mạng.
Không phải hàng chính hãng.
Là thương hiệu khác mà cô đã để ý từ lâu, dây sạc có thể kéo ra thu vào, tiện hơn nhiều so với hàng gốc.
Nếu sau này không bao giờ gặp lại X nữa...
Thì coi như cô hào phóng tặng luôn bộ sạc cũ cho anh.
Một tháng trôi qua.
Mộ Nịnh đã quen với bộ sạc mới.
Bộ sạc cũ còn ở chỗ X cũng chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện trong suy nghĩ của cô.
CV sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần, nhưng cô vẫn chưa quyết định gửi đi.
Sinh nhật của Valerius sắp đến rồi.
Ít nhất cũng phải hoàn thành phiên bản sinh nhật này trước đã.
Sau đó chỉ cần chịu thêm hai tháng nữa là đến cuối năm.
Nghĩ đến tiền thưởng cuối năm...
Cô thấy mình vẫn có thể nhẫn nhịn thêm một thời gian.
Buổi sáng họp.
Buổi chiều, Mộ Nịnh hoàn thành tài liệu yêu cầu cho thẻ sinh nhật của Valerius.
Cái gọi là tài liệu yêu cầu chính là chuyển toàn bộ ý tưởng về bức tranh trên thẻ sinh nhật của Valerius từ trang phục, động tác, biểu cảm, bối cảnh cho đến bầu không khí thành những mô tả cụ thể để họa sĩ có thể trực tiếp triển khai.
Cô gửi tài liệu cho trưởng nhóm biên kịch mới biệt danh Chị Qua duyệt.
Mãi đến tám giờ rưỡi tối, Chị Qua mới phản hồi.
Là một đoạn voice dài hơn năm mươi giây.
Mộ Nịnh hít sâu một hơi.
Rồi chọn chuyển giọng nói thành văn bản.
[Chị Qua: Chị xem ảnh tham khảo rồi nhé. Chị thấy concept "lễ phục đêm tối" hơi bình thường. Chiều nay chẳng phải bên vận hành đã nói rồi sao? Gần đây doanh thu áp lực lắm. Banner sinh nhật riêng của Valerius cực kỳ quan trọng. Em cân nhắc chỉnh trang phục lộng lẫy hơn chút đi…]
Mộ Nịnh cố nhịn cơn muốn chửi người.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)