[Mèo của mình! Chắc lúc đóng cửa mình không để ý nên nhốt nó ở ngoài rồi. Mình về ngay đây~]
Sợ mèo bị stress vì ở ngoài quá lâu, cô vội vàng thu dọn đồ đạc, rời khỏi chỗ ngồi.
Trước khi đi, cô liếc X lần cuối.
...Tiếc thật.
Tối nay chắc cô sẽ không ra ngoài nữa.
Đi được vài bước đến cửa, Mộ Nịnh lại quay đầu trở về quầy gọi thêm một phần bánh xi măng, định để tối ăn cùng đồ giao tận nơi.
Nhân viên đưa chiếc túi giấy đã đóng gói cẩn thận.
Mộ Nịnh vừa nhận lấy, chuẩn bị xoay người thì...
Hô hấp bất chợt bắt được một mùi hương mát lạnh nhàn nhạt.
Khứu giác là giác quan khó bị lay chuyển nhất.
Nó luôn có thể gắn kết chính xác với một người, một nơi, một thời điểm, một khung cảnh hay một đồ vật nào đó.
Mùi hương này...
Có mối liên hệ cực kỳ mạnh với X.
Hơi thở cô lập tức chậm lại.
Một lát sau, ngăn chứa bật ra một cục sạc.
Anh kéo dây cổng Type-C, cắm vào laptop.
Ánh mắt chậm rãi dời lên góc trên bên phải màn hình.
Ngay sau đó, hàng mày khẽ nhíu lại.
Có lẽ công suất của sạc dự phòng quá thấp.
Không đủ cấp nguồn cho laptop.
X rút dây.
Đút cục sạc trở lại ngăn chứa.
Hơi thở Mộ Nịnh khựng lại trong chớp mắt.
Ngay sau đó, một thứ dũng khí chưa từng có theo dòng máu lan khắp cơ thể, rồi lại trở về trái tim.
Nuôi dưỡng nó căng phồng lên như một quả bóng vừa được bơm đầy.
Ngay khoảnh khắc X xoay người...
Mộ Nịnh nhanh như chớp lấy bộ sạc laptop được cuộn gọn trong túi, đưa đến trước mặt anh.
X khựng lại.
Ánh mắt hạ xuống nhìn bộ sạc một lát, rồi ngẩng lên nhìn cô.
Mộ Nịnh mỉm cười:
“Hình như anh đang cần sạc laptop? Máy em cùng hãng với anh, chắc dùng được.”
Trong khu công nghệ, chuyện giúp nhau mượn sạc để xử lý công việc là điều rất bình thường.
Có lẽ cũng vì thế.
X không hề do dự, đưa tay nhận lấy.
“Cảm ơn. Tôi sạc một lúc rồi trả lại cho cô.”
Trước đó...
X vẫn chỉ là nam chính không tiếng động trong một bộ truyện tranh trắng đen.
Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng anh.
Trong trẻo hơn cô tưởng.
Tựa như nước tinh khiết bỏ thêm vài viên đá lạnh, đựng trong một chiếc cốc thủy tinh trong suốt.
“Không có gì…”
“Cô ngồi ở đâu?”
Mộ Nịnh do dự một thoáng rồi chỉ về chiếc bàn tròn nhỏ ban nãy.
Có lẽ pin laptop đã gần cạn đến mức sắp tắt máy, mà công việc trong tay lại rất gấp.
X chỉ nói:
“Lát nữa tôi trả cho cô.”
Rồi ôm laptop quay về chỗ ngồi.
Mưa đã nhỏ.
Không cần che ô nữa.
Làn gió mát mang theo hơi nước lướt qua mặt.
Đến lúc ấy Mộ Nịnh mới nhận ra gò má mình nóng đến mức nào.
Mưa phùn mịn như tơ làm mái tóc cô ẩm mềm.
Đi bộ mười hai phút.
Mộ Nịnh trở về căn hộ, bế chú mèo Tiểu Ngõa vào phòng mình, mở nửa hộp pate dỗ dành nó, rồi lao vào phòng tắm trang điểm nhẹ với tốc độ nhanh nhất.
Sau đó, cô lập tức quay trở lại W Stage.
Quán cà phê vẫn đông nghịt.
Không còn một chỗ trống.
Việc đầu tiên Mộ Nịnh làm là nhìn về phía cửa sổ.
X đã không còn ở đó.
Hai chỗ ngồi liền nhau bên cạnh đã được một cặp tình nhân chiếm mất.
Chiếc bàn tròn nhỏ cô từng ngồi cũng đã có người khác.
Mộ Nịnh đứng lặng tại chỗ.
Đây là tháng thứ tám cô thầm yêu X.
Cô vẫn không biết tên anh.
Không biết anh làm ở công ty nào.
Không biết văn phòng của anh ở tầng mấy...
Chỉ biết mình đã "cho không" một bộ sạc Apple.
Haiz.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)