Nếu như không có Uông Vĩnh Chiêu đỡ thì Trương Tiểu Oản đã mềm chân ngã trên mặt đất. Nàng khóc không ra nước mắt, nhìn đứa con trai chật vật đang nằm dưới đất, nàng tóm chặt lấy tay Uông Vĩnh Chiêu, liên tục thở hổn hển mấy hơi mới nghiêng đầu ôm lấy hắn nói, “Gọi, gọi……”
Cổ nàng nghẹn lại, đợi mấy hơi mới ép được nước mắt trở về sau đó nói, “Gọi Thính quản gia mang gã sai vặt cõng hắn vè, lại gọi đại phu.”
Ở trong lòng bàn tay hắn, Trương Tiểu Oản nhẹ lắc đầu nhưng vẫn chảy nước mắt, “Nếu hắn vẫn không hiểu chuyện như thế thì kể cả ngài có giúp đỡ cũng không bảo hộ được hắn cả đời.”
Nước mắt nóng bỏng vẫn chảy xuống, nàng hít một hơi thật sâu rồi mới đứng thẳng người miễn cưỡng cười với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Ngài yên tâm đi làm việc, ta đi dặn gã sai vặt và bọn nha đầu làm việc.”
Uông Vĩnh Chiêu mới vừa về nên còn nhiều việc gấp phải xử lý. Lúc hắn duỗi tay cọ qua nước mắt của nàng thì cẩn thận nhìn nàng sau đó mới buông lỏng tay ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
