“Ngài ấy.” Trương Tiểu Oản thở dài, vươn tay sờ sờ mặt hắn, sau đó cả hai tay nàng bám lên cổ hắn kéo Uông Vĩnh Chiêu gần với mình. Nàng ôm đầu của hắn, nghe hắn nặng nề thở hổn hển bên cổ mình.
Tiếng thở nặng nhọc của nam nhân vang lên bên tai, Trương Tiểu Oản nghe được một lúc thì cũng mềm lòng. Nàng tự giễu mà cười cười nhưng vẫn nhẹ nhàng hôn lên khóe môi hắn một chút.
Hắn vẫn luôn chịu đựng, có thể là bởi vì buổi sáng nàng nói phải nghỉ ngơi hai ngày nên dù hắn thở hổn hển dày đặc nhưng vẫn chịu đựng. Tim nàng dù vững như bàn thạch nhưng lúc này cũng vẫn mềm hơn một chút.
Nhưng nàng mới ghé môi đến thì Uông Vĩnh Chiêu đã ngậm lấy không bỏ, sau đó hắn thăm dò đưa lưỡi vào, trêu chọc nàng.
Trương Tiểu Oản tùy ý hắn, cũng không giãy dụa.
*******
Chìa khóa nhà kho vẫn do Thính quản gia cầm nhưng hôm nay ông ta lại mang tới nói với Trương Tiểu Oản, “Đại công tử nói chìa khóa bây giờ đặt ở chỗ ngài, không lấy về nữa.”
Trương Tiểu Oản cười gật đầu rồi mang theo nha hoàn đi qua nhìn vải. Trong nhà kho có không ít vải tốt, đều là do bên trên thưởng xuống, đến màu sắc đều mang theo vài phần hoa lệ quý khí. Nhưng Trương Tiểu Oản chọn tới chọn lui cũng chưa chọn được loại thích hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


