Trương Tiểu Oản biết nếu nàng còn không cúi đầu thì với nàng mà nói vẫn có tổn hại. Vì thế sao không thả lỏng một chút, đối xử với hắn tốt một chút thì tình hình của nàng sẽ tốt hơn?
Người vào là Uông Vĩnh Chiêu, Trương Tiểu Oản cười khổ với hắn nói, “Ngài lại đây đỡ đỡ ta một cái.”
Uông Vĩnh Chiêu thoáng sửng sốt sau đó lập tức đi tới một tay đỡ nàng lên. Trương Tiểu Oản nghiêng đầu nhìn hắn một cái sau dó nhẹ giọng hỏi, “Hoài Mộ đâu?”
“Đang chơi với Tiểu Sơn.”
“Bây giờ là sau giờ ngọ đúng không? Ngài và hắn đã ăn cơm chưa?”
“Ừ.”
“Ta không ngủ được, ngài gọi nha hoàn vào giúp ta mặc quần áo. Ta muốn đến nhà chính ngồi, thuận tiện dùng chút cơm.” Trương Tiểu Oản nhẹ nhàng nói, lại để tay mình vào tay hắn, sau đó ngẩng đầu nhợt nhạt cười với hắn.
Nàng cười cực kỳ thật lòng, ánh mắt lại trong trẻo. Lúc này hầu kết của Uông Vĩnh Chiêu lăn lộn thật nhanh, ánh mắt chợt chuyển qua rồi đứng dậy đi tới tủ quần áo. Thấy hắn muốn đích thân lấy quần áo cho nàng, Trương Tiểu Oản vươn tay nghịch sợi tóc bên tai, vén chúng ra sau tai rồi mới ở phía sau chỉ huy hắn, “Ngài thay ta lấy cái áo trong màu trắng kia tới, bên ngoài thì dùng bộ màu nguyệt bạch, cái váy bên dưới cũng lấy ra.”
“Cái này?” Uông Vĩnh Chiêu cầm lấy một kiện xiêm y màu trắng, Trương Tiểu Oản nhìn thấy thì cười gật gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


