Môi Trương Tiểu Oản sưng lên đi về phủ. Uông Vĩnh Chiêu thì cả người sương lạnh, hắn vừa xuống xe ngựa thì đám hạ nhân đã sôi nổi tránh xa hắn ba thước.
Trương Tiểu Oản mặt không biểu tình mà đi theo phía sau hắn, theo bước chân nhanh nhẹn của hắn nàng không nhanh không chậm đi phía sau.
Cho tới nay, nàng vẫn luôn kính cẩn nghe theo, giả vờ ôn nhu chăm sóc nhưng lúc nãy ở trên xe ngựa, lúc Uông Vĩnh Chiêu vươn đầu lưỡi cường ngạnh mà tìm được miệng nàng thì phản ứng của thân thể chân thật khiến nàng không thể tiếp tục lừa dối bản thân và hắn.
Nàng cắn chặt răng, hai mắt lạnh lẽo nhìn qua. Nàng không thích hắn hôn nàng như thế, lúc ở trên giường nàng đã tránh né hắn lâu nay, nhưng lúc này nàng không thể tránh, cũng không thể giấu.
Sáng sớm khi nàng thức dậy, mới vừa xuống đất phủ thêm áo, hơi nghiêng người qua đã thấy Uông Vĩnh Chiêu lạnh như băng nằm trên giường nhìn nàng. Nàng hành lễ với hắn sau đó xoay người sang chỗ khác mặc váy. Nhưng mới vừa kéo váy đến bên hông thì phía sau đã có người ôm lấy ngực nàng, một tay cởi bỏ quần lót của nàng rồi dò xét đi vào.
“Đại công tử, không còn sớm, ta muốn đi xem Hoài Mộ đã tỉnh chưa.” Mặc hắn muốn làm gì thì làm, Trương Tiểu Oản chỉ nhàn nhạt nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


