Một đường này Hoài Thiện kêu thảm thiết, Trương Tiểu Oản ở trong phòng nghe được thì không dám đi ra vì nàng sợ mình nhịn không được sẽ tiến lên khuyên.
Chờ động tĩnh xa rồi nàng mới ngã ngồi ở ghế dựa, tùy ý để nha hoàn cầm khăn vải lau vết thương trên trán cho nàng. Chỉ chút máu nhưng đại phu vẫn tới buôi thuốc đồng thời nói là không đáng ngại.
Hoài Mộ tỉnh lại thì chơi một hồi, đợi Trương Tiểu Oản trở về nhà chính thì hắn cuối cùng mới gặp mặt mẹ mình. Thấy trên trán Trương Tiểu Oản bị thương thì hắn mếu máo vài tiếng sau đó dựa vào trong ngực nàng khóc thay cho nàng.
Trong lòng Trương Tiểu Oản vẫn lo lắng hai cha con kia nên vẫn luôn căng thẳng, lúc này nàng nghe thấy Hoài Mộ dựa vào người nàng khóc thật sự thương tâm thì nàng không khỏi cứng họng. Lòng nàng lúc này mới coi như dễ chịu một chút, vì thế nàng ôm lấy Hoài Mộ mà chọc hắn cười.
Trương Tiểu Oản thấy Hoài Thiện ngồi xuống, đôi mắt tủi thân nhìn nàng thì nàng mới nhẹ nhàng thở ra sau đó yên tâm đưa Hoài Mộ cho Uông Vĩnh Chiêu ôm. Nàng ôn nhu nói với hắn, “Ngài ôm Hoài Mộ một lát, ta đi vào bếp xào thêm hai món cho mọi người.”
“Không cần, để nhà bếp bưng đồ ăn họ làm lên.”
“Trong phòng bếp còn có canh trứng ta nấu cho ngài và Hoài Mộ. Để ta đi lấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)