Uông Vĩnh Chiêu nhìn nàng, trong ánh mắt có tức giận dâng lên. Nhưng cảm xúc đó biến mất cũng nhanh, hắn nhìn Trương Tiểu Oản nói với người bên cạnh, “Thêm cơm.”
Có nha hoàn bước nhanh lên, thêm cơm rồi bưng tới.
“Các ngươi đi xuống đi.” Uông Vĩnh Chiêu nói một câu này, khuôn mặt bình tĩnh.
Hắn lại đang thăm dò thái độ của nàng ư? Trương Tiểu Oản nhớ tới lời Thính quản gia nói lấy nhu thắng cương mà bất đắc dĩ cười khổ trong lòng. Nàng cũng muốn nhu, kính cẩn nghe theo. Nhưng nhiều năm nay nàng đã giả vờ kính cẩn nghe theo, chỉ cần ngày qua tốt một chút thì giả vờ cũng chẳng sao.
“Công tử hỏi chuyện thì ta cũng không dám không đáp.” Trương Tiểu Oản nhìn hắn, bình tĩnhnói.
Uông Vĩnh Chiêu lộ ý cười trong mắt nói, “Ngươi có biết cái gì gọi là dịu ngoan hay không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)