Trương Tiểu Oản ngồi trên xe ngựa do Trương Tiểu Bảo điều khiển đuổi đến một thôn làng, vừa nghỉ chân thì nửa đêm đã bị người của Hồ gia thôn tìm được. Vì thế không đến một luc sau nàng đã ngồi xe của người kia quay lại kinh thành.
Nàng bảo Tiểu Bảo chờ tin để xem Uông Hoài Thiện có cần tới kinh thành hay không.
Nhìn thấy nàng, Hồ nương tử ôm Đại Bảo đi tới cười nói, “Thỉnh an tỷ tỷ phu nhân, Đại Bảo mau dập đầu với thẩm thẩm……”
Vừa nghe thấy nàng ấy không dùng xưng hô thân mật thì Trương Tiểu Oản tức khắc bật cười nói, “Nào có tỷ tỷ phu nhân gì chứ, chỉ có mỗi muội là gọi được như thế……” Nói xong nàng lắc đầu, nâng Đại Bảo đang quỳ dưới đất dập đầu với nàng lên sau đó “Ai nha” một tiếng nói, “Sao lại thế này nhỉ? Sao mới có mấy ngày không gặp mà lại nặng hơn rồi?”
Đại Bảo ôm Tiểu Oản thẩm thẩm của hắn mà cười khanh khách, đặc biệt cao giọng nói, “Quả lê ở chỗ này ăn ngon, còn có rất nhiều kẹo. Lão Hổ ca ca nói cứ thấy ăn ngon thì phải ăn no. Vừa rồi cháu mới ăn ba quả lê. thẩm thẩm, cháu còn để dành một quả cho ngài đó……” Nói xong hắn móc từ trong lồng ngực be bé của mình ra một quả lên vừa to vừa trắng, để đến bên miệng Trương Tiểu Oản.
“Thích ăn sao?” Trương Tiểu Oản tức khắc cười đến cong mắt hỏi khiến Đại Bảo không ngừng gật đầu thừa nhận.
Uông Đỗ thị ở bên cạnh hé miệng cười, nói với nha hoàn bên người: “Còn không mau mang một mâm lên cho Hồ tiểu công tử ăn……”
Trương Tiểu Oản cười cười, ôm đứa nhỏ hỏi Hồ nương tử, “Đao gia đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)