Trương Tiểu Oản nhìn Giang Tiểu Sơn một cái rồi lại nhìn nhìn Uông Vĩnh Chiêu.
Chỉ thấy nam nhân kia xanh mét mặt, sau đó liếc nhìn Giang Tiểu Sơn lúc này đang khóc sướt mướt mà liếc mắt một cái.
Nàng lại nhìn nhìn Uông Vĩnh Chiêu, thấy hắn không mở miệng nói chuyện thì thật sự không thể nhịn được nữa mà cố giữ vững bình tĩnh hỏi Uông Vĩnh Chiêu, “Đại công tử, giờ nên đi hay không?”
Uông Vĩnh Chiêu vẫn xanh mặt quét nàng một cái sau đó không nói một lời mà vung tay áo rời đi. Giang Tiểu Sơn cũng ngã lộn nhào mà đi theo.
Trương Tiểu Oản nhẹ cau mày đứng tại chỗ, mới vừa đứng một hồi nàng đã nghe thấy có tiếng bước chân phía sau. Nàng quay lại thì thấy Tiểu Muội cầm trên tay bốn cái tay nải, sau lưng cõng một cái sọt còn Quế Đào thì cõng béo oa oa nhà mình trên lưng, trên tay cũng là bốn cái tay nải thật lớn. Trương Tiểu Oản cũng không biết các nàng làm sao mà đeo được một đống đồ lên người như thế.
Nói xong với nàng lời này ông lập tức lôi kéo tay Lưu Tam Nương chạy chậm đến nhà bếp. Nhìn hai vợ chồng già khẩn trương hề hề, Trương Tiểu Oản bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.
“Tạm thời buông tay nải đã.” Trương Tiểu Oản chỉ vào bọn họ để bọn họ buông đồ trong tay, “Hiện tại không vội, mọi người đi hậu viện gọi Tiểu Bảo nói đừng vội, để ta nghĩ trước đã……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)