Lúc một nhà ba người nhà Hồ Cửu Đao đuổi tới thì mọi người cùng ăn sáng sau đó tiễn Uông Hoài Thiện tới ngã rẽ ở cửa thôn.
“Mọi người về đi, đến tối ta sẽ về.” Uông Hoài Thiện giơ tay lên vẫy tay với mẹ hắn và mấy người nhà họ Hồ. Trên mặt hắn là một nụ cười tươi, cưỡi con ngựa đen nhỏ, giơ roi phóng đi.
Mẹ hắn nói thế gian này ai cũng thích gương mặt tươi cười chứ không thích mặt khóc lóc vì thế hắn muốn cười cho người nhà xem. Nếu trong lòng khổ thì về nhà đóng cửa lại trốn trong lòng mẹ hắn khóc mới tốt.
Tiểu Hắc nghe thấy hắn nói thì phì phì vài cái, duỗi đầu đến cọ mặt hắn, chọc cho Uông Hoài Thiện càng cười ha ha. Hắn vừa cười vừa bước nhanh lên thềm đá, đập cửa nói, “Mở cửa mở cửa.”
Cửa kia lập tức mở ra, một người hầu tầm 40 tuổi nhìn thấy mặt hắn thì ngẩn ra một chút.
“Ngươi đi nói với Đại công tử là Uông Hoài Thiện tới, xin cho ta gặp mặt.” Uông Hoài Thiện vươn ngón tay chà xát, lúc không nói chuyện thì trên mặt đều là ý cười, trong ánh mắt cũng thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)