“Ai bảo không phải chứ. Khu phố Trung Sơn tụi mình làm ngay sát vách đường Thái Bình, đêm nào tôi đứng nhìn từ xa cũng thấy lạnh toát cả sống lưng.”
“Gần đây đường Thái Bình cũng xảy ra cơ số vụ tai nạn giao thông rồi đấy, nghĩ mà rợn tóc gáy.”
“Đúng vậy, thà tin là có còn hơn không. Vì mấy trăm tệ bạc cắc mà đánh đổi cả cái mạng già này thì quả thật không đáng.”
Nghe thấy mấy lời này, Thẩm Ngư hơi ngớ người.
Có ma ám?
Ở đây cũng có ma sao?
Suốt ngày chỉ cắm mặt đi làm rồi về thẳng phòng ngủ, mặc dù đã lăn lộn ở thế giới này hơn một tháng trời nhưng Thẩm Ngư quả thật vẫn chưa có dịp gặp con ma nào.
Suy cho cùng, tối nào cô cũng trùm chăn kín mít cày phim thâu đêm suốt sáng, chưa từng bén mảng ra ngoài nửa bước.
Chu Sơn nhìn phòng họp đang xôn xao bàn tán như cái chợ vỡ, bèn đưa tay gõ gõ xuống mặt bàn. Đợi mọi người trật tự trở lại, ông mới hắng giọng: “Ai chịu nhận thay ca này, tiền lương ngoài mức cơ bản sẽ được cộng thêm một ngàn tệ tiền bồi dưỡng.”
Lương ca đêm cũng ngang ngửa ca sáng, tức là hai ngàn một trăm, nay cộng thêm một ngàn nữa là ba ngàn một trăm. Mức thù lao này quả thật đã tăng lên đáng kể.
Nghe đến tiền, không ít người bắt đầu rục rịch động lòng nhưng ngặt nỗi vẫn không sao lấy đủ can đảm. Chung quy cũng vì những sự kiện rùng rợn xảy ra ở đường Thái Bình dạo gần đây quá đỗi tà môn.
Tiền thì thơm thật đấy nhưng cái mạng vẫn quan trọng hơn!
Ngay lúc Chu Sơn định mở miệng giải thích thêm vài câu về bệnh tình của chị Lưu để trấn an mọi người thì một giọng nữ trong trẻo êm tai chợt vang lên: “Quản lý, tôi tình nguyện đi ạ.”
Chu Sơn nhắm mắt cũng biết chủ nhân của giọng nói này là ai.
Quả nhiên, ông ngước mắt lên nhìn, liền thấy Thẩm Ngư đang ngồi ngay ngắn, cánh tay giơ cao chuẩn mực y hệt mấy em học sinh tiểu học. Mặc dù Chu Sơn chẳng có ý đồ nam nữ gì với Thẩm Ngư nhưng đối diện với một cô bé xinh xắn như vậy, khó trách trong lòng ông lại trỗi dậy chút tình cảm bao bọc như cha với con gái.
Biết rõ nội tình thật sự, ông không kìm được bèn lên tiếng khuyên can: “Tiểu Thẩm à, dạo gần đây khu đường Thái Bình đó xảy ra hơi nhiều sự cố tai nạn đấy, cháu còn trẻ, có chắc chắn muốn đi không?”
Mấy nhân viên vệ sinh khác ngồi cạnh nghe vậy, trong lòng không hẹn mà cùng thầm chửi rủa Chu Sơn.
Tên khốn, cái đồ mê nhan sắc!
Chửi thầm xong, họ lập tức thống nhất chiến tuyến với Chu Sơn, xúm vào can ngăn: “Tiểu Ngư à, nghe đồn bên đó có ma đấy. Chị Lưu chắc tám chín phần mười là bị ma dọa cho ốm liệt giường rồi. Cháu xinh xắn như nụ hoa thế này, lỡ lảng vảng ra đó, chắc chắn sẽ bị quỷ sứ nhắm trúng.”
“Đúng đấy đúng đấy, vì một ngàn tệ thì không đáng đâu cháu. Hơn nữa còn giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt. Cháu còn trẻ, tương lai còn thiếu gì cơ hội kiếm tiền.”
Thẩm Ngư có nhân duyên cực tốt trong công ty.
Cứ nghĩ mà xem, một cô bé vừa trắng trẻo vừa xinh đẹp, ngày nào cũng mở miệng gọi chú gọi dì ngọt xớt, lại chẳng nề hà khó nhọc, công việc thì hoàn thành xuất sắc, thỉnh thoảng còn xắn tay áo vào phụ giúp họ vài việc lặt vặt. Người như vậy thì ai mà không quý cho được?
Giờ trơ mắt nhìn một cô bé ngoan ngoãn đâm đầu vào chỗ chết, đương nhiên bọn họ phải níu kéo lại.
“Cháu cảm ơn lòng tốt của mọi người. Nhưng cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa bây giờ là thời đại khoa học kỹ thuật, mọi người nên tin vào chủ nghĩa duy vật một chút. Nếu có ma thật, cháu sẽ báo cảnh sát, các chú cảnh sát chắc chắn sẽ tới cứu cháu.”
Nghe Thẩm Ngư lôi “báo cảnh sát” ra làm lá chắn, mọi người nhất thời á khẩu.
“Chuyện này...”
Hình như cũng... Hợp lý?
Có ma thì đã sao? Bọn họ hoàn toàn có thể gọi điện báo cảnh sát mà!
Những người ban nãy có ý định nhăm nhe nhận việc, giờ phút này bắt đầu thấy hối hận xanh ruột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

