Cả ngày tiếp theo, Thẩm Ngư được người trong công ty dẫn đi tìm hiểu nội dung công việc, thời gian làm việc cũng như chỗ ở của mình. Vì Thẩm Ngư còn trẻ, lại thêm việc cô tự nguyện, nên cô được xếp làm ca sáng sớm. Tất nhiên, lương cũng cao hơn người khác ba trăm tệ.
Bốn giờ sáng, Thẩm Ngư đã dậy. Sau khi ăn sáng ở căng tin công ty, cô khoác lên mình bộ đồng phục lao công, đẩy xe rác, mang theo chổi và hót rác, thong thả đi đến đoạn đường mình phụ trách.
Lúc này đồng hồ còn chưa điểm năm giờ, đèn đường vẫn đang sáng rực rỡ, trên phố vắng tanh vắng ngắt chẳng một bóng người, thi thoảng mới có vài ba chiếc xe vút qua.
Thẩm Ngư đeo khẩu trang cẩn thận, bắt đầu dốc lòng quét dọn.
Thật ra cô chỉ đang làm màu chút thôi. Tay thì cầm chổi đấy nhưng có tốn chút sức lực nào đâu. Cô chỉ cần lén lút vận chút pháp lực là cây chổi sẽ tự động dọn dẹp sạch sẽ. Chứ nếu mà búng tay niệm một cái thuật làm sạch thì còn nhanh gọn lẹ hơn nữa kìa, ngặt nỗi Thẩm Ngư vẫn chưa nắm rõ ngọn ngành thế giới này nên không dám tùy tiện bứt dây động rừng.
Ngồi trong chiếc xe ô tô đỗ ở đằng xa, quản lý chứng kiến cảnh này thì khẽ gật gù hài lòng.
“Không ngờ cô bé này trông xinh xắn yểu điệu thế mà lại là một người an phận thủ thường, làm việc đâu ra đấy. Quét đường sạch sẽ tươm tất thế này, chất lượng chẳng kém cạnh gì mấy nhân viên vệ sinh lão thôn cả.”
Cứ như vậy, Thẩm Ngư êm thấm ở lại làm việc tại công ty này.
Một tháng sau.
Biết Thẩm Ngư đang kẹt tiền, quản lý không giữ lương của cô lại mà phát thẳng luôn cho cô.
Tổng cộng là hai ngàn một trăm tệ tiền mặt.
Trong suốt một tháng qua, Thẩm Ngư đã kịp thời hòa nhập và nắm bắt sơ bộ về thế giới này. Những kiến thức sinh hoạt và kỹ năng sinh tồn cơ bản, cô đều đã nằm lòng.
Cô cảm thấy vô cùng may mắn vì dạo trước đã không táy máy tung thuật làm sạch bừa bãi. Bởi sau này Thẩm Ngư mới biết, trong xã hội hiện đại, ở đâu cũng có một thứ gọi là “camera giám sát”. Cái thứ quỷ ấy y hệt như đá lưu ảnh vậy, có thể ghi lại rành rành từng hành động, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của con người.
Có tiền rủng rỉnh trong túi, Thẩm Ngư được đồng nghiệp giúp đỡ dẫn đi tậu một chiếc điện thoại thông minh hàng “second-hand” ở tiệm đồ điện tử.
Cái món đồ chơi này đắt cắt cổ, tốn đứt của cô một ngàn ba trăm tệ, phút chốc thổi bay hơn nửa tháng lương khiến Thẩm Ngư xót ruột vô cùng.
Đường đường là một vị đại lão, vậy mà có ngày lại nghèo rớt mồng tơi đến bước đường này!
Ngoài việc mua điện thoại, cô còn đi làm sim điện thoại và thẻ ngân hàng, học cách nạp tiền, gọi điện thoại và cả xem tivi trên mạng. Đặc biệt là cái tính năng xem tivi ấy, nó khiến Thẩm Ngư vô cùng sung sướng.
Hôm nay, sau khi hì hục hoàn thành xong phần việc buổi sáng, Thẩm Ngư lững thững đến công ty họp hành.
Quản lý Chu Sơn cau mày thông báo: “Chị Lưu phụ trách đoạn đường Thái Bình dạo gần đây đổ bệnh không đi làm được, có ai trong các vị đây có thể làm thay ca của chị ấy một thời gian không?”
Lời ông ta vừa thốt ra, sắc mặt của không ít người có mặt ở đó lập tức biến đổi.
Thẩm Ngư ngồi tít ở hàng ghế cuối cùng, chứng kiến cảnh này thì khẽ nhướng mày. Chẳng mấy chốc, cô đã nghe thấy những tiếng thì thầm to nhỏ của các đồng nghiệp xung quanh.
“Đường Thái Bình à, ai mà dám tới đó chứ? Nghe bảo một tuần trước vừa có người nhảy lầu tự tử ở khu đó xong, từ bữa đó đến giờ toàn có hiện tượng ma ám. Ca của chị Lưu lại là ca mười hai giờ đêm, cho kẹo cũng chẳng ai dám đi!”
“Nói quá chuẩn, chị Lưu xưa nay khỏe như vâm, tự dưng lăn đùng ra ốm, ai biết được có phải do bị ma hù cho sợ đến mất vía hay không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

