Dù sao Hoa Quốc bỗng dưng lòi ra một người, người này lại còn mất trí nhớ, không biết quê quán ở đâu, nhỡ là gián điệp thì sao? Chắc chắn là phải giám sát rồi.
Chú cảnh sát rất tốt bụng, biết trong túi Thẩm Ngư không có tiền, bèn quyên góp cho cô năm trăm tệ để cô vượt qua giai đoạn khó khăn khi tìm việc. Hành động này khiến Thẩm Ngư không khỏi cảm thán nha môn của thế giới mới này quá tuyệt vời.
Rời khỏi đồn cảnh sát đã là bốn giờ chiều. Trong khoảng thời gian đó, Thẩm Ngư cũng nghe ngóng được không ít thông tin. Giờ này tìm việc thì khó rồi, cô phải tìm một khách điếm, hay còn gọi là khách sạn. Khách sạn này có loại đắt loại rẻ, chị cảnh sát giới thiệu cho cô một nhà nghỉ nhỏ giá rẻ ở gần đó, một đêm chỉ tốn tám mươi tệ.
Thẩm Ngư làm thủ tục nhận phòng xong thì thức trắng cả đêm. Phòng trọ tuy không lớn nhưng cái gì cần cũng có. Ví dụ như bồn cầu, bình nóng lạnh, đèn điện, và cả cái tivi nữa.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngư trả phòng. Vì không có điện thoại nên cô chẳng thể tải mấy cái app tuyển dụng về tìm việc, chỉ đành lang thang khắp phố. Có điều, đi bộ cả tiếng đồng hồ, cô cũng chẳng thấy công ty môi giới nào tuyển người.
Thẩm Ngư tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn mặt trời chói chang, lại thở dài thườn thượt. Cuộc sống khó khăn, Ngư Ngư thở dài.
“Cô gái, nhấc chân lên chút nào.” Đang lúc Thẩm Ngư nghĩ xem có nên tự bói cho mình một quẻ không thì bên cạnh vang lên tiếng nói. Cô quay đầu nhìn lại, thấy một người mặc áo cam, đeo khẩu trang, tay cầm cái chổi lớn. Đây là cô lao công! Thẩm Ngư nhận ra ngay lập tức.
Cô vội vàng nhấc chân lên, sau đó hỏi: “Dì ơi, công ty các dì còn tuyển người không ạ?” Dì lao công cũng không ngờ có người bắt chuyện với mình, ngẩng đầu lên nhìn. Chà! Cô bé xinh đẹp quá, còn mặc một bộ đồ cổ trang tiên khí phiêu bồng, cứ như người trong tranh bước ra vậy!
“Tuyển thì có tuyển, nhưng cháu hỏi cho mẹ cháu à?”
“Không ạ, là cháu muốn làm lao công.”
“Cháu muốn làm lao công?” Dì lao công ngớ người: “Cháu còn trẻ thế này, lại xinh đẹp nhường này, sao lại muốn đi làm lao công? Nghề này vừa khổ vừa mệt, lương lại chẳng cao.”
“Không còn cách nào khác dì ạ, cháu không có bằng cấp, hơn nữa giờ cháu còn chưa có chỗ ở. Cháu nghe nói một số chỗ làm lao công có bao ăn bao ở ạ?”
Dì lao công nghe xong gật gù: “Không có bằng cấp à, thế thì đúng là khó tìm việc thật, nhất là ở thành phố lớn như Giang Thành. Được rồi cô gái, cháu đi theo dì, lát nữa dì quét dọn xong con phố này sẽ dẫn cháu về công ty. Cháu yên tâm, có dì ở đây, nhất định giúp cháu tìm được việc.”
“Cháu cảm ơn dì!” Thẩm Ngư cười híp cả mắt. Người tốt ở thế giới mới này nhiều thật đấy.
Cô đương nhiên biết ngoài làm lao công ra cô còn có thể làm việc khác, nhưng hiện tại chân ướt chân ráo đến thế giới này, trên tay lại còn đeo cái vòng định vị chưa rõ công dụng, tốt nhất là cứ “núp lùm” trước đã. Đợi dì lao công làm xong việc, Thẩm Ngư đi theo dì đẩy xe rác về công ty. Trong lúc đi đường, cô biết được dì họ Trần, cũng mới đến Giang Thành được ba tháng.
Nhìn thấy dì Trần dẫn theo một cô gái trẻ măng như Thẩm Ngư đến xin làm lao công, quản lý cũng khá hoang mang. Nhưng sau khi xác định Thẩm Ngư đủ điều kiện, và quả thực có thể làm công việc tay chân này, ông ấy cũng phê chuẩn cho cô vào làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

