Nhìn mặt mũi cũng dễ thương, không ngờ lại muốn hại mình!
Ngay lúc Thẩm Ngư còn đang suy diễn lung tung, hai cô gái kia đã bước đến trước mặt cô. Một người trong đó vô cùng hồi hộp hỏi: “Chị ơi, chị là minh tinh hả?”
Hả? Minh tinh? Đó là cái thứ gì?
Thẩm Ngư nở một nụ cười đúng mực, lắc đầu, dè dặt đáp: “Hiện tại tôi vẫn chưa phải.” Nếu minh tinh là thân phận sẽ bị bắt, cô sẽ lập tức đổi giọng nhận là phải ngay. Không hổ là mình, thông minh thật!
“Hiện tại chưa phải á?” Hai cô gái phấn khích reo lên: “Nghĩa là sau này chị sẽ đi làm minh tinh đúng không?”
Thẩm Ngư nhìn biểu cảm kích động của họ, thầm nghĩ minh tinh chắc không phải thân phận gì phạm pháp, bèn cười cười không đáp.
Người ở thế giới này ai cũng đáng yêu thế này sao? Đi đường thấy người ta cũng phải chặn lại khen một câu? Ừm, cô bắt đầu thấy thích tiểu thế giới này rồi đấy.
Thấy Thẩm Ngư quá đỗi khiêm tốn, hai cô gái cũng bớt phần “mê muội”, nói ra mục đích chính: “Chị ơi, ừm, bọn em có thể chụp với chị tấm ảnh được không?”
Chụp ảnh? Lại là cái gì nữa? Thẩm Ngư lại lần nữa thăm dò: “Tôi cần phải làm gì?”
Câu này nghe qua cứ như đã đồng ý, hai cô gái sướng rơn đỏ cả mặt, xua tay lia lịa: “Không cần đâu, chị không cần làm gì cả, cứ đứng đó là được.”
“Đúng đúng, bọn em chỉ chụp hai tấm thôi.”
Nghe bảo chỉ cần đứng yên, Thẩm Ngư khẽ gật đầu. Sau đó, cô thấy hai cô gái lần lượt đứng cạnh mình, người còn lại thì giơ ra một vật nhỏ xíu. Dựa vào thông tin quan sát được lúc nãy, Thẩm Ngư biết đó là điện thoại di động, trông khá giống truyền âm phù cô dùng ngày xưa. Chỉ thấy họ cầm cái điện thoại đó chĩa vào cô, bấm bấm vài cái rồi bảo xong rồi.
“Chị xem này, kỹ thuật chụp ảnh của em cũng ổn áp phết đấy chứ.” Thẩm Ngư ghé đầu nhìn sang, thấy trên cái hộp đen nhỏ xíu kia lại ghi lại rõ ràng hình ảnh cô và cô gái kia vừa nãy.
Vãi chưởng! Đây gọi là chụp ảnh sao? Lợi hại quá! Hơi giống Lưu Ảnh Thạch, nhưng hình ảnh Lưu Ảnh Thạch lưu lại không tĩnh mà sẽ chuyển động. Hơn nữa Lưu Ảnh Thạch rất quý giá, không phải tu chân giả nào cũng có. Tất nhiên, Thẩm Ngư thì có cả đống, dù sao cũng là đại lão đỉnh cấp, đâu thể so với người thường.
Nhưng người ở thế giới này, vậy mà ai ai cũng có điện thoại. Hơn nữa cô nhìn cái điện thoại này cũng chẳng giống truyền âm phù, không phải đồ dùng một lần. Quả nhiên, thế giới này toàn là nhân tài. Cô biết ngay là không được hành động thiếu suy nghĩ mà.
Xem xong mấy tấm ảnh, hai cô gái lưu luyến tạm biệt, trước khi đi còn hứa hẹn với Thẩm Ngư rằng sau này cô có thi tuyển tú hay debut thì nhất định sẽ ủng hộ.
Tuy nhiên, nhờ sự làm phiền của hai cô gái này, Thẩm Ngư cuối cùng cũng hiểu tại sao mọi người cứ nhìn mình. Nguyên nhân là do nhan sắc của cô quá cao. Chuyện này Thẩm Ngư không nhận ra cũng là bình thường, dù sao thế giới trước kia của cô toàn là nam thanh nữ tú, cho dù Thẩm Ngư có là người nổi bật nhất trong số đó thì mọi người cũng chẳng quan tâm thái quá, họ chỉ quan tâm đến thực lực.
Hiểu rõ vấn đề, Thẩm Ngư thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cô hỏi đường một người qua đường, cảm ơn xong thì mặc kệ cậu chàng đỏ bừng mặt mũi, cô đi thẳng đến đồn cảnh sát.
Là một kẻ vô gia cư, không thân phận, Thẩm Ngư rất thông minh dùng lý do mình bị mất trí nhớ. Thế là cảnh sát dẫn cô đi làm một cái chứng minh thư tạm thời, đồng thời còn phát cho cô một chiếc vòng tay, trên đó có thể định vị vị trí của Thẩm Ngư bất cứ lúc nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

