“Theo bản tin của đài chúng tôi, vào lúc năm giờ sáng nay, một ngọn núi thuộc dãy Cửu Giang bất ngờ sụp đổ. Hiện chưa có ghi nhận thương vong về người, nguyên nhân cụ thể đang được điều tra làm rõ...”
Trung tâm Giang Thành.
Trên con phố sầm uất, đâu đâu cũng thấy những tòa nhà chọc trời, xe cộ tấp nập như nước chảy, cùng những người đi đường với dáng vẻ vội vã. Thi thoảng, có vài người vừa đi vừa rôm rả trò chuyện.
“Vãi thật, cậu xem video về núi Cửu Giang chưa? Cả một ngọn núi lớn như thế bỗng dưng sụp xuống từ dưới chân, lại còn bảo không phải do động đất, thế thì do cái gì?”
“Trên mạng đang đồn ầm lên là bên dưới có mộ cổ, trộm mộ phá hỏng cơ quan nên mới khiến núi lở đấy.”
“Trí tưởng tượng cũng phong phú quá rồi đấy?”
“Tớ thấy chưa chắc đã sai đâu. Động đất thì không thể nào, mấy ngọn núi khác có sao đâu, xung quanh cũng chẳng thấy rung lắc gì. Quan trọng là trang chủ của Cục địa chấn đến giờ vẫn im re, nên chắc chắn không phải động đất.”
Thẩm Ngư đứng nép mình trong một góc tối không ai chú ý, đôi tai thính nhạy thu nhận toàn bộ cuộc trò chuyện của những người xung quanh. Chỉ có điều, tin tức thì nhận được rồi, nhưng cô lại chẳng hiểu gì cả?
Cái gì cơ? Leo rank? Cổ phiếu? Trà sữa?
Dù nghe không hiểu, cô vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ lẳng lặng tiếp nhận thêm nhiều thông tin khác. Cô thật sự không ngờ, mình chỉ bế quan một giấc, lúc tỉnh dậy mới phát hiện nơi ở của mình đã biến thành một ngọn núi, căn bản không có lối ra.
Chỉ là một ngọn núi cỏn con, cô chẳng nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp phá núi mà ra. Thế nhưng vừa bước ra ngoài, Thẩm Ngư liền nhận thấy có gì đó sai sai. Chưa nói đến cảnh vật xung quanh thay đổi, chỉ riêng linh khí, từ biển rộng mênh mông ngày xưa giờ đã cạn kiệt thành dòng suối nhỏ.
Nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi bế quan, Thẩm Ngư lại cảm thấy vô cùng may mắn. Lượng kiếp ập xuống, Thiên Đạo tiêu vong, cô là người không dính nhân quả nên đã trốn vào Cửu U Luyện Ngục - nơi không chịu sự quản lý của Thiên Đạo. Trốn một mạch suốt mấy vạn năm, hoàn toàn không dám ló mặt ra.
Xem ra, thế giới cũ của cô có lẽ đã bị dung hợp vào thế giới hiện tại, hoặc là đã bị Tân Thiên Đạo tiếp quản. Tóm lại, đây là một thế giới hoàn toàn mới.
Là một đại lão trong giới “ẩn nhẫn chờ thời”, Thẩm Ngư hành xử vô cùng cẩn trọng. Đó cũng là lý do vì sao dù Thiên Đạo có diệt vong, cô vẫn có thể sống sót nhăn răng. Dù thế giới này linh khí mỏng manh, Thẩm Ngư cũng sẽ không manh động, cô chưa bao giờ coi thường bất kỳ sinh linh nào.
Lúc này khoảng mười giờ sáng, mặt trời chưa quá gay gắt, lại là thứ bảy nên người đi dạo phố ở trung tâm rất đông. Thẩm Ngư vừa đi được hai phút đã phát hiện không ít người cứ lén lút nhìn mình chằm chằm.
Đại lão mặt lạnh tanh, thản nhiên bước tiếp, nhưng trong lòng thì hoảng loạn tột độ. Chẳng lẽ tin tức cô nghe ngóng được chưa đủ toàn diện, có thứ gì đó cô chưa phát hiện ra sao? Nếu bị bắt, cô nên chạy hay là nên chạy đây?
Đang lúc Thẩm Ngư cân nhắc lợi hại, cách đó không xa có hai cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi đang che ô, dường như đã lấy hết can đảm, đi thẳng về phía cô. Tim Thẩm Ngư thót lên một cái, suýt chút nữa thì ra tay trấn áp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

