Sải bước trong khu trung tâm thương mại sang chảnh, dung nhan tinh xảo của Thẩm Ngư thu hút ánh nhìn của vô số người qua lại. Thậm chí có vài kẻ mải ngắm đến mức quên cả nhìn đường, tông thẳng vào cột nhà.
Tuy cô xinh đẹp chuẩn nữ thần như vậy nhưng ngặt nỗi quần áo trên người cộng lại chưa tới một trăm tệ. Thế là có không ít mấy gã “phổ tín nam” (đàn ông đã bình thường lại còn tự tin thái quá) mặt dày sáp tới xin số điện thoại.
Đã sến súa bóng nhẫy thì chớ, lại còn bày ra cái dáng vẻ bề trên, làm như thể bọn họ hạ mình xin số là niềm vinh hạnh to lớn của Thẩm Ngư vậy.
Bị Thẩm Ngư lạnh lùng từ chối không thương tiếc, mấy gã đó tức đến mức suýt chút nữa thì chửi ầm lên.
Cắt đuôi được đám đàn ông phiền phức này, Thẩm Ngư ghé vào một shop quần áo.
Cô thừa biết ở cái thế giới này, rất nhiều kẻ chỉ chuộng hình thức, “kính áo chứ không kính người”. Cô mới lười học theo mấy nam nữ chính trên phim ảnh, rõ ràng có tiền lại cứ thích ăn mặc bần hàn giả nghèo giả khổ, như thể cố tình đứng đợi người ta đến sỉ nhục để chớp thời cơ “vả mặt” vậy.
Thẩm Ngư không rảnh rỗi đi chuốc rắc rối vào thân.
Mấy cái trò vả mặt tát tai đó, đứng xem người khác diễn thì còn vui, chứ bắt cô diễn thì dẹp đi. Đường đường là một lão yêu quái sống qua hàng ngàn vạn năm, cô còn chẳng thèm tìm cảm giác ưu việt từ lũ người phàm này.
Trong tiệm không hề xảy ra cái motif cẩu huyết như trên phim: nhân viên thấy Thẩm Ngư ăn mặc quê mùa thì buông lời mỉa mai hắt hủi. Nhờ vậy, Thẩm Ngư thuận lợi sắm được mấy bộ quần áo và giày dép, còn thay luôn một chiếc váy dài tay lửng, phủ kín đến tận mắt cá chân.
Tuy Thẩm Ngư đã khá hòa nhập với văn hóa ăn mặc của thế giới này nhưng cứ mặc mãi mấy bộ hở tay hở chân cô vẫn thấy sượng sượng.
Vốn đã sở hữu nhan sắc động lòng người, giờ lại có thêm bộ váy dài thướt tha mang đậm khí chất thần tiên tôn thêm, vô số người đi đường lại len lén rút điện thoại ra chụp trộm cô.
Tuy động tác của họ lén lút nhưng sao qua mắt được Thẩm Ngư.
...
Ở một nơi khác, Đại Hải đang lướt điện thoại một cách chán chường, trước mặt anh là cậu trợ lý đang ăn uống như hổ đói.
Trợ lý còn làm bộ tỏ vẻ ngại ngùng: “Anh trai, anh gọi nhiều đồ ăn thế này mà không động đũa, bắt em ăn một mình em cũng ngại lắm.”
Miệng thì nói vậy nhưng tốc độ càn quét đồ ăn của cậu ta vẫn không hề giảm tốc.
Nói thật, cậu trợ lý thật sự không hiểu nổi ông sếp nhà mình. Trên đời này còn chuyện gì mà một bữa ăn ngon không thể giải quyết được chứ?
“Haizz...”
Đại Hải thở dài não nề, nhìn bàn đồ ăn ngon yêu thích của mình mà chẳng buồn nuốt.
Đã bao lâu rồi cơ chứ, lẽ nào anh và cô gái nhỏ đó thật sự vô duyên vô phận sao?
Trợ lý hì hục bóc con tôm hùm Úc to bự bằng cả hai tay, miệng nhai nhóp nhép nhưng cũng không quên an ủi sếp vài câu. Dẫu sao thì đang ăn ké sếp, cậu ta không thể làm kẻ vong ân bội nghĩa được.
Thế nhưng cậu còn chưa kịp rặn ra câu an ủi nào thì đã thấy ông sếp đang lướt điện thoại bỗng nhiên bật dậy như lò xo.
“Anh trai, anh sao thế?”
“Báo cáo chi phí đi!”
Bỏ lại mấy chữ, Đại Hải phóng ra khỏi nhà hàng hải sản với tốc độ của một cơn lốc.
Anh kích động đến vậy, tất nhiên là vì vừa lướt trúng đoạn clip người đi đường quay lén Thẩm Ngư quanh khu vực này.
Có lẽ ông trời thật sự thương xót cho anh, Đại Hải vừa bước ra khỏi nhà hàng được vài bước đã nhìn thấy Thẩm Ngư đang ôm một xấp tờ rơi quảng cáo của các cửa tiệm trên tay.
“Chị gái nhỏ ơi!” Mẹ kiếp, cuối cùng tôi cũng tìm lại được cô rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

