Thẩm Ngư khó khăn lắm mới dời được mắt khỏi mấy món ăn ngon lành in trên tờ rơi, quả nhiên trông thấy Đại Hải.
Cô chớp chớp mắt rồi lại cúi đầu tiếp tục dán mắt vào tờ rơi.
Đại Hải vội vàng chạy tới, kích động nói: “Chị gái nhỏ, chị tên gì thế? Sau khi nghỉ việc chị đi đâu vậy? Chị không nhớ tôi sao? Dù gì chúng ta cũng từng vào sinh ra tử cùng nhau mà.”
“Ồn ào.”
Một chữ nhẹ tênh thốt ra khiến Đại Hải lập tức im bặt. Anh chàng ngoan ngoãn đứng cạnh Thẩm Ngư hệt như một chú chó lớn, ánh mắt trông vô cùng tủi thân nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà cong lên sung sướng.
Dù sao thì bây giờ cũng đã tìm thấy chị gái nhỏ rồi, Đại Hải đâm ra lại chẳng vội nữa.
Đại Hải quả nhiên rất sành sỏi. Vừa cầm tờ rơi lên, anh chàng liền đọc thuộc lòng vanh vách xem quán nào có món gì ngon, thái độ nhân viên phục vụ ra sao, có thu thêm phụ phí hay không... Từng thứ một đều được liệt kê rõ ràng.
“Ừm?” Thẩm Ngư ngắt lời, chỉ thẳng vào nhà hàng hải sản mà Đại Hải đang giới thiệu: “Tôi muốn ăn cái này!”
Hôm qua ở nhà Chu Sơn, cô vừa mới ăn con cua xấu xí này xong, bên cạnh nó còn có một con trông càng xấu điên xấu đảo tên là tôm hùm đất gì đó nữa.
Đại Hải lập tức nịnh nọt: “Chị gái nhỏ, chị quả nhiên rất có mắt nhìn. Quán này ăn ngon cực kỳ, tiêu dùng bình quân đầu người là 880 tệ.
Tôi vừa mới từ trong đó chui ra đấy, lại còn đặt sẵn một phòng bao rồi, đảm bảo lúc chị ăn sẽ không bị ai dòm ngó.”
Tám trăm tám mươi tệ, thế này cũng đắt quá rồi.
Nếu không phải vừa mới cầm trong tay mười mấy vạn thì với mức lương của cô, một tháng cũng chỉ dám ăn một lần.
Thẩm Ngư hài lòng gật đầu: “Vậy thì ăn quán này đi. Mặt khác, tôi tên là Thẩm Ngư.”
“Thẩm Ngư? Là chữ “ngư” trong “tiểu ngư nhi” (con cá nhỏ) đó hả?”
“Ừ.”
“Chị gái nhỏ người đã xinh đẹp rồi, không ngờ cái tên cũng êm tai đến vậy.” Dù sao Đại Hải cũng đã hạ quyết tâm rồi, cái gì có thể sai chứ nịnh nọt thì không bao giờ sai.
Anh ấy không tin thời buổi này lại có người không thích nghe lời đường mật!
Thẩm Ngư là lão yêu quái đã sống ngàn vạn năm, sao có thể không nhìn thấu tâm tư của Đại Hải cơ chứ. Suy cho cùng thì trước đây những kẻ như thế ở bên cạnh cô nhiều vô kể, kẻ nào nịnh hót cũng bùi tai hơn Đại Hải nhiều, anh ấy thế này đã là cái thá gì đâu?
Đại Hải vội vã dẫn Thẩm Ngư đến phòng bao anh vừa đặt. Bên trong, cậu trợ lý của anh ấy vẫn đang mải miết gặm tôm hùm Úc. Vừa nhìn thấy, anh ấy liền tung ngay một cước: “Cút cút cút, không thấy chị gái nhỏ đến rồi sao? Chẳng có mắt nhìn gì cả.”
Cậu trợ lý bị đạp cho ngơ ngác, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Thẩm Ngư tiên khí phiêu diêu thì lập tức trợn tròn mắt. Thế là cậu ta lại ăn ngay một cú tát vỗ đầu từ ông chủ Đại Hải đang đầy vẻ bất mãn.
“Chị gái tiên nữ.” Trợ lý như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng rút khăn giấy lau sạch tay mình, sau đó kéo ghế cho Thẩm Ngư: “Chị gái tiên nữ mau ngồi đi ạ.”
Đại Hải nghiến răng nghiến lợi trừng mắt lườm trợ lý một cái.
Cậu làm hết mấy việc này rồi thì anh mày làm cái gì nữa? Đúng là cái đồ chẳng có mắt nhìn gì sất. Đi theo anh mày cả năm trời rồi mà chả làm nên trò trống gì!
Trợ lý xoa xoa đầu, không hiểu ông chủ nhà mình lại lên cơn thần kinh gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

