Không có gì bất ngờ, sáu vạn tệ đã an tọa trong tài khoản.
“Cảm ơn sếp nhé!”
A Đao mỉm cười: “Vậy ngày mai tôi lại đến đón cô.”
“Dạ vâng sếp, sếp đi thong thả.”
Sau khi tạm biệt A Đao, Thẩm Ngư ôm điện thoại ngắm nghía số dư tài khoản cực kỳ thiếu tiền đồ. Khóe miệng cô giật giật nhếch lên tận mang tai, cứ thế tung tăng nhảy nhót về phòng.
Trước kia Thẩm Ngư cứ nghĩ chuyện đóng thuế cách mình xa xôi lắm, nay xem ra cũng gần xịt ấy chứ.
Chỉ là khoản tiền cô kiếm cá nhân này đóng thuế kiểu gì?
Cái nghề này cũng chẳng có cách nào khai báo để nộp thuế cả.
Ngẫm nghĩ một chốc, Thẩm Ngư mở Baidu lên tìm kiếm, cuối cùng tìm được một tổ chức từ thiện của Hội Chữ thập đỏ. Cô thẳng tay quyên góp luôn một nửa trong số sáu vạn vừa kiếm được.
Thật ra ban đầu Thẩm Ngư chỉ định trích phần tiền thuế ra quyên góp thôi nhưng nghĩ lại tính toán lằng nhằng phiền phức. Dù sao bây giờ cô đã tìm được con đường kiếm tiền mới, sau này chút tiền lẻ này muốn kiếm lúc nào chẳng được nên cô cũng chẳng thèm để tâm.
Nhưng đương nhiên, đợi đến lúc cô tải một ứng dụng xem nhà về điện thoại, cô lập tức hối hận xanh ruột.
Cô lấy đâu ra tư bản để không thèm để mắt tới ba vạn tệ chứ?
Không, cô đào đâu ra!
Cái nhà này làm bằng vàng hay sao mà đắt thế? Đúng là quá mức vô lý!
Lúc trước đi kiếm việc, Thẩm Ngư cũng lờ mờ nắm được mức lương cơ bản của con người thời nay.
Thế nên cô cứ nghiễm nhiên cho rằng nhà cửa là nhu cầu thiết yếu, chắc chắn mọi người cứ cố gắng một chút là ai cũng mua được. Chỉ là cô trăm tính vạn tính cũng không ngờ được, khoảng cách giữa tiền lương và giá nhà lại xa vời vợi đến mức này.
Thôi bỏ đi, ráng cày cuốc tích cóp tiếp vậy.
Sẽ có một ngày, cô nhất định mua được cái nhà to chà bá.
Thẩm Ngư chán nản thoát khỏi app xem nhà, sau đó lôi hết đống giấy vàng còn lại ra hì hục vẽ bùa. Cô phải tích trữ nhiều nhiều một chút, sau này tìm thêm vài con cừu béo vặt lông kiếm tiền mới được.
Khụ, không đúng, là giao dịch công bằng mới phải.
Vừa nghĩ cô vừa tiện tay bóc phong bao lì xì Trình Hoa đưa. Đếm đi đếm lại, bên trong dĩ nhiên lại có tận một vạn tệ!
Ây dà, đúng toàn là những người thật thà hào sảng mà.
Thẩm Ngư lập tức cười tít cả mắt.
...
Sáng sớm hôm sau.
A Đao đưa Thẩm Ngư đến nhà Chu Sơn giao bùa. Giao xong, Thẩm Ngư không ở lại ăn trưa mà chào tạm biệt A Đao, tự mình đi dạo phố.
Ngày xưa không có tiền chẳng dám lượn lờ, giờ có tiền rồi không đi mua sắm cho đã tay sao được?
Bây giờ Thẩm Ngư đã sử dụng các phần mềm tìm kiếm sành sỏi lắm rồi.
Không biết cái gì, cứ lên mạng tra là ra hết.
Lúc này trên người cô vẫn đang mặc bộ đồ rẻ tiền mà dì dọn vệ sinh dắt cô ra chợ đêm mua cho. Một chiếc quần lửng màu đen dài ngang gối, giặt vài lần nên đã hơi phai màu, thoạt nhìn cũ mèm. Bên trên là chiếc áo thun trắng in hình vịt vàng ngốc nghếch, dưới chân đi đôi dép lê màu đỏ.
Rõ ràng là một combo vừa dìm dáng chân ngắn lại vừa phèn chua ngây ngô, thế nhưng mặc trên người Thẩm Ngư, mấy bộ đồ này như trở nên lấp lánh. Quả nhiên là minh chứng sống động nhất cho câu “người đẹp vì lụa, lụa đẹp vì người”.
Mái tóc dài suôn mượt bay bổng, rõ ràng đang là giữa trưa tháng Bảy nắng gắt nhưng trên người cô tuyệt nhiên không vương chút mồ hôi hay dầu mỡ nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

