Nếu không đủ thì lấy bớt hai tấm chỗ anh nhường cho cậu ấy cũng được.”
“Vẫn còn ạ...” Thẩm Ngư cười đến híp cả mắt.
Bảy tấm cộng thêm hai tấm, tổng cộng là chín tấm, vị chi là hai mươi bảy vạn.
Có chừng này tiền, sau này cô mua điện thoại có thể chốt luôn dòng mới nhất rồi nhỉ? Còn có thể sắm một cái tivi thật to nữa rồi phải tậu cả một căn nhà, tiền thừa thì vừa để mua đồ ăn ngon vừa ngồi cày phim.
A Đao lên tiếng cảm ơn: “Tiểu Thẩm, cảm ơn cô. Sau này nếu cô có tin tức gì của vị đại sư kia, nhất định phải liên hệ với tôi ngay nhé, tôi có việc cần nhờ vả ông ấy.”
“Chuyện gì vậy anh?” Thẩm Ngư lờ mờ đoán ra, đây chắc hẳn là chuyện mà A Đao cứ ấp úng muốn nói lại thôi suốt chặng đường lúc nãy.
“Để sau này có dịp tôi sẽ nói cho cô biết.”
Thẩm Ngư cũng không gượng ép hỏi thêm.
Xưa nay cô làm việc gì cũng thích chú trọng hai chữ tùy duyên.
Nếu chuyện gì cô cũng xía mũi vào quản thì làm sao cô có thể trở thành Vua của hệ “cẩu” được chứ.
Sau đó A Đao khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, bầu không khí lại trở nên náo nhiệt, vui vẻ.
Tại nhà Chu Sơn, Thẩm Ngư lại một lần nữa được thưởng thức vô vàn món ngon, nhất là đĩa hải sản thập cẩm khổng lồ do chính tay Trình Hoa làm.
Vị tươi ngon của nó khiến Thẩm Ngư suýt chút nữa thì nuốt luôn cả lưỡi.
Mấy thứ cua, tôm tít, ngao sò gì đó rõ ràng trông xấu xí như ma, thế mà ăn vào cái nào cũng ngon xuất sắc.
Vị ngon đó trực tiếp đánh gục hoàn toàn vị giác của Thẩm Ngư.
Thẩm Ngư ăn uống trong niềm vui ngập tràn.
Ngồi nán lại xem tivi màn hình lớn ở nhà Chu Sơn thêm một lúc, cô mới lên xe cùng A Đao ra về. Lúc đi, Trình Hoa còn nhét cho Thẩm Ngư một phong bao lì xì, bảo là quà gặp mặt.
“Cháu cảm ơn dì Trình ạ...” Thẩm Ngư cười híp mắt vẫy tay: “Ngày mai gặp lại cô chú nha.”
“Mai gặp lại cháu.”
Nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng, Trình Hoa bùi ngùi cảm thán: “Cuối cùng em cũng hiểu vì sao tự dưng anh lại lên cơn dở chứng đòi đẻ thêm con gái rồi. Tiểu Ngư thật sự khiến người ta yêu mến, em chưa từng thấy đứa con gái nào vừa xinh đẹp lại vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện đến vậy.”
Chu Sơn thấy vợ công nhận mắt nhìn người của mình, đắc ý vểnh râu: “Hừ! Mắt nhìn của anh mà lại kém được sao?”
A Đao đưa Thẩm Ngư về đến tận cổng ký túc xá.
“Tiểu Thẩm, tấm bùa của tôi cô có thể đưa trước được không? Lát nữa tôi sẽ chuyển tiền thẳng vào tài khoản của cô.”
“Được chứ, anh đợi tôi một lát.”
Thẩm Ngư mừng không kịp.
Dẫu sao thì lúc này tài khoản của cô chỉ còn vỏn vẹn hơn hai trăm tệ đáng thương. Đã mấy ngày rồi Thẩm Ngư chẳng dám mua thêm đồ ăn vặt.
Nhất là dạo này ngày nào cô cũng làm việc ở nhà ăn, trong đó có biết bao món ngon mà cô chưa từng được nếm thử, thèm đến nhỏ dãi rồi.
Cô ba chân bốn cẳng chạy tót lên lầu.
Hôm nay dì Lưu được nghỉ nên không có mặt ở ký túc xá.
Thẩm Ngư kiểm tra một lượt, thấy không có vấn đề gì mới lôi giấy vàng và bút lông từ trong nhẫn trữ vật ra. Múa bút, tiện tay “xoẹt xoẹt” vài đường, hai tấm bùa bình an đã hoàn thành.
Chỉ là xấp giấy vàng này không còn nhiều nữa cũng chẳng biết ở thế giới này có chỗ nào bán không.
Xếp gọn bùa bình an lại, Thẩm Ngư chạy xuống lầu giao cho A Đao: “Bùa này kỵ nước, tốt nhất anh nên ép plastic lại.”
“Được, cảm ơn cô.”
“Không có chi, chúng ta tiền trao cháo múc mà.”
A Đao gật đầu, rút điện thoại ra ấn ấn vài thao tác rồi nói: “Tôi chuyển tiền qua cho cô rồi đấy, cô kiểm tra xem.”
Anh vừa dứt lời, điện thoại của Thẩm Ngư đã báo tin nhắn tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

