Có thể nói Thẩm Ngư đã nắm thóp hoàn toàn cảm xúc của ba người họ.
“Cũng kha khá ạ. Chỉ là cái thứ này có thể bán lấy tiền sao? Chú Chu, chú cũng biết cháu đang kẹt tiền, nếu như có thể bán được thì chắc cháu không thể tặng nhiều đâu ạ.”
Lúc này não bộ của Chu Sơn đã bị sự hưng phấn chiếm đóng, làm gì còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện tiền nong nữa. Chuyện giải quyết được bằng tiền đều là chuyện nhỏ với ông, nếu không giải quyết được thì chỉ có thể là do ông kiếm chưa đủ tiền mà thôi.
Cái loại bùa bảo mệnh như thế này, ông có mua bao nhiêu cũng không thấy thừa!
“Tấm bùa này quý giá như vậy, lúc trước chú không biết giá trị thật của nó nên lấy không của cháu một tấm đã rất ngại rồi, sao có thể mặt dày xin cháu tặng thêm nữa. Cháu cứ nói giá đi, cháu bán được bao nhiêu? Chỉ cần chú đủ tiền, có bao nhiêu chú mua bấy nhiêu.”
Khổ nỗi cô lại không rành giá cả thị trường, thế là cô đành yếu ớt hỏi lại: “Chú Chu, vậy chú bằng lòng mua với giá bao nhiêu ạ?”
Thẩm Ngư luôn giữ thái độ biết ơn với Chu Sơn.
Nhưng lúc trước cô đã thanh toán ân oán nhân quả đó bằng một tấm bùa rồi. Đương nhiên tình cảm con người đâu thể đơn giản mang nhân quả ra mà đong đếm nhưng Thẩm Ngư cũng không muốn tặng miễn phí. Không phải cô keo kiệt mà vì từ xưa đến nay, “cho một bát gạo thì thành ân nhân, cho một đấu gạo lại hóa kẻ thù”. Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Chu Sơn không phải hạng người như vậy, nếu ông cứ cầm không bùa của cô mãi, sau này chắc chắn cũng sẽ ngại không dám xin nữa.
Thế nên anh em ruột cũng phải tính toán rành mạch, có qua có lại mới toại lòng nhau.
Không thể đội lốt tình cảm mà làm người khác phải chịu thiệt thòi, tủi thân được.
Nếu Thẩm Ngư ở lại thế giới này lâu thêm chút nữa, cô sẽ thấu hiểu sâu sắc một câu nói: Đồ miễn phí mới chính là đồ đắt nhất.
Chu Sơn ngẫm nghĩ một chốc, liền sảng khoái đưa ra mức giá: “Ba vạn tệ (30 nghìn NDT) một tấm. Tiểu Thẩm, nếu cháu đồng ý, chú với dì sẽ mua bảy tấm, chỉ là không biết cháu có nhiều như vậy không?”
Mức giá này là do Trình Hoa cân nhắc tính toán mà có.
Dù sao mua bán thứ này đâu phải cứ hét giá thật cao là được, mà phải xem trong túi có bao nhiêu tiền đã.
Thẩm Ngư chớp chớp mắt, cố nuốt trôi cơn chấn động đang gào thét trong lòng.
Dù cô thuộc hệ “cẩu” (sống dai/ẩn dật) nhưng dẫu sao cũng từng là đại lão hô mưa gọi gió, phải giữ vững phong độ, tuyệt đối không thể để người ta cảm thấy mình là loại nhà quê chưa từng va chạm sự đời.
Thế nhưng ba vạn một tấm bùa! Quả thật cao hơn dự liệu của Thẩm Ngư quá nhiều. Dù sao mức lương còm cõi hiện giờ cũng là hệ quy chiếu của cô, thu nhập một năm mới có bốn vạn hai, thế mà tùy tiện vẽ một tấm bùa đã kiếm được ba vạn. Thật sự là quá sức ảo diệu!
“Đương nhiên là có ạ.”
Thẩm Ngư đâu có ngốc mà để xổng mối làm ăn này nên vội nói tiếp: “Chỉ là hiện giờ cháu không mang bùa theo người, để hết ở ký túc xá rồi. Ngày mai cháu mang qua cho chú được không?”
Cô làm gì có hàng tồn kho, phải về vẽ ngay và luôn thôi.
“Được chứ được chứ, không sao đâu...” Trình Hoa vui sướng như một đứa trẻ, ánh mắt nhìn Thẩm Ngư ngập tràn sự từ ái: “Vị đại sư kia quả là người tốt, lại đi tặng cho Tiểu Thẩm nhiều bùa bình an đến vậy.”
Chu Sơn gật gù: “Đại sư đó chắc chắn thấy Tiểu Thẩm nhà ta là người hiền lành lương thiện nên mới cho nhiều bùa như vậy, nói ra cũng là duyên phận của con bé.”
Nói rồi, ông quay sang nhìn A Đao: “A Đao cũng muốn mua, không biết Tiểu Thẩm còn không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

