Nhìn thấy căn nhà rộng rãi cùng chiếc tivi to đùng đùng của nhà chú Chu, trái tim cô lập tức rung rinh mãnh liệt.
Hai chữ “mua nhà” trước nay chưa từng xuất hiện trong từ điển cuộc đời của vị đại lão này. Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, đại lão thôi không còn nông cạn, suốt ngày chỉ biết nghĩ đến ăn ngon và cày phim nữa. Cô đã có thêm một mục tiêu quan trọng hơn: Mua nhà!
Chỉ là không biết một căn nhà thì tốn bao nhiêu tiền nhỉ?
Cô phải đi làm bao nhiêu tháng mới kiếm đủ đây?
Với mức lương 3.500 tệ hiện giờ cô đã có thể ăn được bao nhiêu là món ngon, vậy thì chuyện mua nhà chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ?
Trình Hoa vô cùng nhiệt tình tiếp đãi Thẩm Ngư, trong lúc đó vẫn không ngớt lời cảm ơn: “Tiểu Thẩm, dì thật sự vô cùng biết ơn cháu.
Nếu không có tấm bùa bình an cháu tặng, hôm qua chú nhà có lẽ đã thật sự... Đến lúc đó cháu bảo dì phải sống tiếp thế nào đây? Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm...”
“Dì ơi dì khách sáo quá, trước kia lúc làm việc chú Chu cũng chiếu cố cháu rất nhiều, còn giới thiệu cho cháu một công việc lương cao thế này nữa...”
Những lời này của Thẩm Ngư hoàn toàn là lời cảm ơn chân thành nhưng vào tai Trình Hoa và Chu Sơn lại khiến hai vợ chồng có chút ngượng ngùng.
Công việc này thì lương cao ở chỗ nào chứ?
Làm việc vắt chân lên cổ từ sáng đến tối mà một tháng mới được 3.500 tệ, đổi lại là thanh niên khác thì chẳng ai chịu làm đâu.
Hai vợ chồng đều ngầm quyết định phải để ý tìm giúp Thẩm Ngư một công việc mới tốt hơn.
Khách sáo xong xuôi, Chu Sơn bắt đầu đi thẳng vào vấn đề chính: “Tiểu Thẩm, tấm bùa bình an cháu tặng chú là thỉnh từ vị đại sư nào thế? Chú cũng muốn mua thêm mấy tấm về, thật sự quá hiệu nghiệm rồi...”
“Đúng vậy.” Trình Hoa ở bên cạnh tiếp lời: “Một tấm bùa bình an này chính là một mạng người đấy. Trước kia dì cũng từng tốn không ít tiền của đi cầu bùa, tiền mất tật mang thì chớ, lại còn chẳng được tích sự gì.”
Thẩm Ngư nghe vậy thấy hơi tò mò: “Tốn nhiều tiền? Lại vô dụng? Đâu đến mức ấy chứ?”
Tuy thoạt nhìn cà lơ phất phơ nhưng trên người cậu ấy thật sự có linh lực. Cho dù chất lượng bùa có kém cũng không đến mức không có tác dụng gì.
Trình Hoa thở dài: “Ôi, Tiểu Thẩm à, cháu còn nhỏ nên không rành cái nghề này. Tục ngữ có câu, mười ông thầy thì chín ông lừa đảo, ông còn lại thì là một cái hố siêu to khổng lồ! Thời buổi này người không tin thì nhiều, mà kẻ lừa bịp cũng lắm. Hơn nữa cái nghề này hễ nói ra có khi còn bị người ta đi tố cáo, cho nên muốn tìm được một đại sư thật sự có bản lĩnh là chuyện vô cùng khó khăn. Dì đi thỉnh bùa thực chất cũng chỉ để cầu sự bình an trong tâm lý thôi, chứ có hiệu nghiệm hay không thì dì cũng chẳng dám ôm hy vọng.”
“Nói vậy thì ngành này vẫn là một ngành khan hiếm sao?”
A Đao nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: “Đương nhiên là khan hiếm rồi. Khan hiếm đến mức nếu không có chút nguồn lực và quan hệ thì hoàn toàn đừng hòng tìm được.”
Thẩm Ngư thầm gật gù trong lòng.
Nhu cầu cao mà nguồn cung lại ít, điều này chứng tỏ mức thu nhập của cái nghề này chắc chắn cũng rất cao. Tuy không biết cụ thể là bao nhiêu nhưng tuyệt đối cao hơn tiền lương hiện giờ của cô.
Ừm, xem ra sau này có thể phát triển theo hướng này được đây.
“Tiểu Thẩm à, vậy nên cháu hiểu vị đại sư cho cháu tấm bùa bình an đó quý giá đến mức nào rồi chứ?”
“Dạ.” Thẩm Ngư gật đầu: “Chỉ là cháu với đại sư đó cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, cháu hoàn toàn mù tịt về đạo hiệu hay lai lịch của ông ấy.”
Ba người lập tức kích động đến cực điểm.
Thế nào gọi là từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường?
Chính là cảm giác này đây!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

