Hay là ngày mai cháu cứ đi chơi đi, mai dì được nghỉ, dì làm thay ca cho cháu.”
“Dạ thôi ạ, cháu cảm ơn dì Lưu. Đợi bao giờ được nghỉ cháu đi cũng được, đằng nào trường đại học cũng không mọc chân chạy mất đâu mà lo.”
Nghe Thẩm Ngư nói chuyện ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, các dì lại càng thêm thương cô bé này hơn.
“Tiểu Thẩm à, cháu còn trẻ lắm, sau này ráng chắt bóp dành dụm ít tiền rồi ra ngoài xông pha.”
“Đúng đấy, vừa chăm chỉ lại vừa ngoan ngoãn. Chẳng bù cho đứa nhà dì, chỉ biết ngửa tay xin tiền.”
Nghe người anh em tốt Chu Sơn kể lại sự tình, A Đao chìm vào im lặng.
Lát sau, anh mới lên tiếng xác nhận: “Chuyện này là thật sao?”
“Tôi lại lấy chuyện này ra gạt cậu à?”
A Đao biết rõ Chu Sơn sẽ không lừa mình, chỉ là anh vẫn có chút khó tin: “Được rồi, hôm nay tôi sẽ cho Tiểu Thẩm nghỉ một bữa, lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy qua nhà tìm anh.”
“Ừ, để tôi gọi điện báo con bé một tiếng...”
________________________________________
Lúc này Thẩm Ngư vừa làm xong phần việc của mình, đang bận thỉnh giáo bếp trưởng về món ăn mới mà ông tính phát minh thì bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
Cô cứ tưởng là mấy cuộc gọi tiếp thị, ai dè nhìn lại thì người gọi tới lại là Chu Sơn.
Nhưng nhớ tới chuyện ngày hôm qua, cô lập tức hiểu ra.
“Sư phụ, cháu ra ngoài nghe điện thoại chút nhé...”
Mấy vị đầu bếp trong nhà ăn cười híp mắt giục: “Mau đi nghe đi, đợi cô về tôi lại nói tiếp cho cô nghe nguồn cảm hứng và giá trị dinh dưỡng của món dưa hấu xào bánh trung thu này...”
Thẩm Ngư cầm điện thoại lỉnh ra cửa sau: “Giám đốc Chu...”
“Tiểu Thẩm à, chúng ta đã quen thuộc thế này rồi, còn gọi giám đốc gì nữa. Hơn nữa bây giờ chú cũng chẳng phải giám đốc của cháu, cứ gọi một tiếng chú đi...”
“Chú Chu...” Thẩm Ngư ngoan ngoãn đổi giọng ngay.
Trong lòng Chu Sơn lập tức vô cùng khoan khoái: “Tiểu Thẩm, hôm nay chú nói chuyện với A Đao rồi, lát nữa cậu ấy sẽ cho cháu nghỉ phép, đưa cháu qua nhà chú ăn bữa cơm. Thứ nhất là chú muốn cảm ơn cháu, thứ hai cũng có vài chuyện muốn hỏi thăm cháu...”
“Chú cảm ơn cháu chuyện gì ạ?”
“Là tấm bùa bình an của cháu đó, nó đã cứu mạng chú đấy...”
Sau đó Chu Sơn lại lôi câu chuyện mà từ hôm qua đến giờ ông đã kể đi kể lại vô số lần với Thẩm Ngư, cuối cùng chốt lại: “Cháu cũng đừng có áp lực tâm lý gì cả, có chuyện gì chúng ta gặp rồi từ từ nói...”
“Vâng ạ...”
Vừa cúp điện thoại thì bên kia A Đao đã đi tới.
Mấy vị đầu bếp chỉ biết trơ mắt nhìn ông chủ dẫn Thẩm Ngư đi mất, mặt mũi ai nấy đều nhăn nhúm lại như nụ hoa cúc.
Món dưa hấu xào bánh trung thu của bọn họ còn chưa thuyết trình xong cơ mà, chán thật!
Dọc đường đi, A Đao cứ mang nặng tâm sự, thỉnh thoảng liếc nhìn Thẩm Ngư, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi. Thấy vậy, Thẩm Ngư dứt khoát coi như không thấy.
Dù sao thì nhịn không được, tự khắc anh ta sẽ phải mở miệng thôi.
Nơi Chu Sơn sống cách Đại học Giang Thành không xa. Chưa tới bốn mươi phút, A Đao đã đưa Thẩm Ngư đến tận khu chung cư nhà Chu Sơn. Vợ chồng Chu Sơn và Trình Hoa đã đích thân đứng chờ ở cổng để đón cô.
Đỗ xe xong xuôi, cả nhóm cùng bước vào nhà.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngư đến nhà người khác làm khách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

