Xin lỗi cô nữa.”
Lúc này nữ quỷ không còn bị thù hận che mờ lý trí, đã hoàn toàn trở về là một cô gái lương thiện, nhút nhát như khi còn sống.
Thẩm Ngư khẽ gật đầu, vươn tay đẩy nhẹ cô ta một cái: “Đi đi.”
Đợi nữ quỷ biến mất vào không khí, Thẩm Ngư xoa tay chuẩn bị về ký túc xá cày phim.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vội vã từ xa tiến về phía này. Thẩm Ngư khẽ nhướng mày, lùi ngay vào trong bóng tối ẩn nấp.
“Cậu làm cái gì vậy? Buông tôi ra!”
Giọng một cô gái vang lên. Nhờ thị lực xuất chúng nhìn xuyên màn đêm, Thẩm Ngư dễ dàng thấy rõ một nam sinh đang lôi xềnh xệch một nữ sinh đi vào.
Nam sinh dường như đang ở bờ vực suy sụp, đè nén giọng gầm lên: “Khương Như Thi, cậu đúng là không có trái tim! Cậu có biết là Chu Kỳ đã tự sát rồi không?”
Người được gọi là Khương Như Thi nét mặt vô cùng bình thản, nghe vậy chỉ khẽ nhíu mày nhắc nhở: “Cậu nhỏ tiếng một chút đi.”
“Cậu còn sợ người khác nghe thấy à?”
“Tôi thì có gì mà phải sợ?” Khương Như Thi khoanh hai tay trước ngực: “Là tự cô ta tìm chết, chứ có phải tôi ép cô ta nhảy lầu đâu.”
Nam sinh nghẹn họng một nhịp, lập tức gân cổ cãi lại: “Nhưng lý do vì sao cô ấy tự tử, tôi và cậu đều tự hiểu rõ trong lòng cơ mà?”
“Triệu Phi, tôi khuyên cậu nói năng nên cẩn thận một chút. Cậu tự nguyện vơ hết tội lỗi vào người thì đó là chuyện của cậu, đừng có lôi tôi vào! Hơn nữa tôi nghĩ từ nay chúng ta đừng nên liên lạc với nhau nữa, tránh để Ứng Hàn hiểu lầm.”
Thấy dáng vẻ dửng dưng không tim không phổi của Khương Như Thi, Triệu Phi đau đớn tột cùng: “Tôi thật sự hối hận vì trước kia đã từng thích cậu, càng hối hận vì đã từng ra tay giúp đỡ cậu.”
“Muốn hối hận thì cứ việc hối hận, sau này đừng có ra ngoài nhận người quen với tôi.”
Khương Như Thi lạnh lùng buông một câu cảnh cáo rồi thản nhiên quay gót rời đi, bỏ lại nam sinh tên Triệu Phi đứng đó với hai bàn tay siết chặt, cuối cùng không kìm nén được mà ôm mặt khóc nức nở: “Xin lỗi, Chu Kỳ, xin lỗi cậu...”
Nữ quỷ rất giữ lời hứa.
Đi khoảng một tiếng đồng hồ liền quay trở lại. Còn việc cô ta đã làm gì, hay trút giận lên gã chồng tồi tệ kia thế nào, Thẩm Ngư hoàn toàn không quan tâm.
Cô nhẹ nhàng vẽ ra một cánh cửa. Hai vị quỷ sai từ bên trong bước ra, vừa thấy Thẩm Ngư đã cúi rạp người, luôn miệng gọi “Đại nhân”.
Thẩm Ngư lấy ra hai viên Tụ Âm Thạch đưa cho quỷ sai: “Giao người cho hai vị.”
Quỷ sai nhận lấy Tụ Âm Thạch, vừa cảm nhận được luồng âm khí thuần túy bên trong, hai mắt liền sáng rực lên, thái độ lại càng thêm phần kính cẩn sợ hãi: “Đa tạ Đại nhân, đa tạ Đại nhân. Chúng tôi nhất định sẽ sắp xếp cho cô gái này đầu thai vào một gia đình tử tế.”
“Đi đi.”
Nữ quỷ đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, gập người cúi chào Thẩm Ngư một cái thật sâu, sau đó im lặng theo chân quỷ sai bước qua cánh cửa. Giờ phút này, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết sự biết ơn của cô ta.
Một đời của cô ta đầy rẫy bất hạnh nhưng cuối cùng lại xem như gặp may mắn.
Ít nhất sau khi chết vẫn có duyên gặp được cao nhân. Ở kiếp sau, chắc chắn cô ta sẽ là một đứa trẻ sống trong vòng tay yêu thương.
Thẩm Ngư không quá để tâm đến chuyện này. Với cô, đó chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi.
Giải quyết xong chuyện của nữ quỷ, cô hào hứng quay gót trở về ký túc xá.
Lúc này đã là tám rưỡi tối, các dì cùng phòng đã rục rịch sửa soạn đi ngủ.
Thấy Thẩm Ngư bước vào, ai nấy đều xúm lại hỏi han quan tâm: “Tiểu Thẩm, tối muộn thế này cháu còn đi đâu vậy?”
“Cháu đi dạo quanh trường một vòng, ban ngày bận quá chẳng có thời gian đi ngắm nghía.”
Đám các dì nghe xong liền xót xa không thôi: “Buổi tối tối thui tối mù thế này thì ngắm được cái gì cơ chứ, phải đi ban ngày mới đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

