“Anh về rồi à? Sao gọi điện thoại mà không nghe máy?
Em xem tin tức thấy chỗ cầu vượt xảy ra tai nạn liên hoàn mà sợ muốn rớt tim ra ngoài.”
Chu Sơn vừa bước vào cửa, cô vợ Trình Hoa đã nhào tới kéo tay, cuống quýt kiểm tra từ đầu đến chân.
Lúc này sắc mặt chú vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng tinh thần đã ổn định lại.
Chu Sơn rút điện thoại ra, nở một nụ cười gượng gạo: “Máy hết pin mất rồi.”
Đột nhiên dường như nhớ ra điều gì, chú lập tức thò tay vào túi quần móc ví tiền ra. Vừa mở ví, vị trí qua lớp nilon trong suốt trước nay vốn để lá bùa bình an, giờ đây lại chỉ còn là một mảng đen kịt!
Chu Sơn miết lá bùa bình an bằng tay nhưng thứ lấy ra được chỉ là một vốc tro đen thui.
Trình Hoa thấy nét mặt chồng biến sắc liền ghé sát đầu vào: “Sao thế? Ủa? Bùa bình an của anh đâu rồi? Chẳng phải lúc trước anh vẫn để ở ngăn này sao?”
“Biến... Biến thành tro rồi.”
“Sao lại biến thành tro được?”
Chu Sơn vội vàng kể lại chi tiết chuyện suýt chết hụt trên cầu vượt cho vợ nghe, giọng điệu vẫn không giấu nổi vẻ bàng hoàng: “Em nói xem, có phải lá bùa này thật sự đã cứu mạng anh không?”
“Chắc chắn là vậy rồi!”
Trình Hoa vốn luôn tin vào mấy chuyện tâm linh: “Nếu không thì sao lá bùa tự nhiên lại biến thành tro? Anh nhìn xem, lá bùa cháy thành tro mà những thứ khác trong ví vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì, điều này còn chưa đủ rõ ràng sao? Còn nữa, lần trước anh nhờ em dò la vụ đường phố Thái Bình có ma, kết quả chẳng phải rất ly kỳ đó sao. Em nói thật, chắc chắn là y như dân mạng đồn đại, gã đàn ông đó bị ma vợ nhập thật rồi.”
Chu Sơn gật gù đồng ý.
Nếu là chuyện của người khác, chú nghe qua có lẽ còn bán tín bán nghi nhưng chuyện xảy ra ngay trên chính bản thân mình thì không tin cũng phải tin.
“Lá bùa này em nhớ là do cái cô Tiểu Thẩm mà anh hay nhắc tặng đúng không? Hôm nào anh rảnh mời người ta tới nhà dùng bữa đi, chuẩn bị thêm một cái bao lì xì đỏ thật dày để cảm tạ đàng hoàng.”
Trước nay Trình Hoa luôn là người chu toàn, Chu Sơn gật đầu: “Được, ngày mai anh sẽ đi tìm con bé.”
“À, anh nhớ hỏi xem mua lá bùa này ở đâu nhé. Linh nghiệm thế này, đúng là lúc nguy cấp có thể cứu được mạng người. Nhà mình đông người như vậy, nếu mua được thì đắt mấy cũng phải mua.”
Dọc đường đi, như có linh cảm, cô khẽ bấm đốt ngón tay tính toán một quẻ, sau đó nở nụ cười nhẹ.
Chu Sơn đối xử với cô vô cùng tốt. Thẩm Ngư lại là người sợ nhất việc nợ nhân quả, từ khi đến thế giới này, bất kỳ ai từng giang tay giúp đỡ cô, dù ân huệ đó có đủ để tạo thành nhân quả hay không, cô đều sẽ tìm đủ mọi cách để báo đáp.
Hôm nay Thẩm Ngư hiếm hoi không đi thẳng về ký túc xá, mà rẽ vào một góc khuất tăm tối hẻo lánh trong khuôn viên trường.
Cô triệt tiêu kết giới trên chiếc vòng tay, khẽ cất lời: “Ra ngoài đi.”
Rất nhanh, một luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra từ chiếc vòng, nhiệt độ xung quanh cũng đột ngột giảm xuống âm u lạnh lẽo.
Nữ quỷ từ từ hiện hình, chính là hồn ma mà Thẩm Ngư đã thu phục ở phố Thái Bình. Lúc này lớp khí đen quanh người cô ta đã nhạt đi rất nhiều, khuôn mặt cũng trở lại dáng vẻ bình thường.
“Tên tra nam kia đã phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, cô cũng nên đi đến nơi thuộc về mình rồi.”
“Cảm ơn cô...” Nữ quỷ chân thành cúi đầu: “Nhưng tôi có thể đi xem kết cục của gã ta một lần cuối được không? Tôi hứa, xem xong sẽ ngoan ngoãn xuống âm phủ ngay lập tức.”
“Được.”
Thẩm Ngư vươn tay, vẽ một đạo bùa giữa không trung bằng ngón tay. Lá bùa loáng thoáng tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, cô ấn thẳng lá bùa vào người nữ quỷ: “Nó sẽ đưa cô đến nơi tên tra nam đó ở. Xem xong nó sẽ dẫn cô về đây, đến lúc đó tôi sẽ đích thân tiễn cô xuống địa phủ.”
“Cảm ơn cô, thật sự vô cùng biết ơn. Và...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

