Gió bắc rét buốt, suýt nữa thổi tung cả mái nhà tranh.
“Trời này lạnh thật!” Từ lão nhị rụt cổ, nép ở đầu giường sưởi ấm áp.
“Phải đấy, lạnh thế này, cũng không biết…”
Hai vợ chồng đồng thời im bặt.
Trong căn nhà tranh.
Trần thị giãy giụa ngồi dậy. Bà muốn bò ra ngoài ăn một ngụm tuyết, thật sự đói đến không chịu nổi nữa. Cái lạnh như chui vào từng kẽ xương, đau buốt tận tim.
Bà chậm chạp bò xuống giường sưởi. Dù sao trên giường hay dưới đất cũng lạnh ngắt như nhau, nằm ở đâu cũng chẳng khác gì.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang khắp căn nhà tranh.
Nửa thân dưới không cử động được, Trần thị ngã thẳng từ trên giường xuống đất. Đau đớn khiến bà co quắp ôm lấy người, toàn thân run bần bật.
Ngày hôm sau, Từ lão tứ bước vào phòng, nhìn thấy thi thể của nương mình nằm dưới đất, hai mắt trợn lồi, khóe miệng lại nhếch lên thành một nụ cười quái dị.
Đôi mắt bà nhìn chằm chằm lên mái nhà tranh, chẳng biết đang nhìn thứ gì; một tay đưa ra nửa chừng, cũng chẳng biết muốn với lấy cái gì.
Từ lão tứ sợ đến hồn vía lên mây. “Nương chết rồi! Nhị ca, tam ca, nương chết rồi!…”
…
Trần thị mở mắt. “Nương, cuối cùng người cũng tỉnh rồi. Nghe nói người ngất ở ngoài ruộng, người không biết con lo đến mức nào đâu!”
Trần thị không chút biểu cảm nhìn đứa con cả ra vẻ đạo mạo trước mặt. Rốt cuộc bà đã tạo nghiệt gì mà chết rồi vẫn còn phải nhìn thấy cái thứ chướng mắt này?
Xuống đến âm phủ rồi, bọn chúng vẫn không định buông tha cho bà hay sao?
“Nương?”
Bà đưa mắt nhìn quanh. Càng nhìn, nơi này càng thấy quen thuộc.
“Đây là đâu?”
“Nhà mình chứ đâu, phòng của nương với cha.” Chẳng phải chỉ làm việc quá sức rồi ngất đi thôi sao, cũng đâu có ngã đến ngu người. Hôm nay lão nương bị làm sao vậy?
“Nương!”
Ba con bạch nhãn lang còn lại lần lượt bước vào từ ngoài cửa. Trần thị nhắm mắt, quyết định mắt không thấy thì lòng không phiền.
Tại sao chết rồi bọn chúng vẫn không chịu buông tha bà? Bà nợ chúng cái gì chứ?
Trong mấy đứa con, nếu nói bà mắc nợ ai nhất, người ấy chính là con gái cả. Vì muốn gom tiền học cho lão đại, bà đã gả con gái cả cho một tên nghiện rượu khốn nạn. Nàng quanh năm bị hắn đánh đập. Về sau tên khốn ấy một đêm uống say, ngã xuống sông chết đuối.
Con gái cả tuy thành quả phụ, nhưng dựa vào căn nhà và ruộng đất nhà chồng để lại, muốn nuôi lớn con cái cũng không phải không thể.
Thế mà lão đại mặt dày lại chạy tới nhà tỷ tỷ, cầu xin nàng bán nhà bán ruộng giúp hắn. Hắn hứa đợi sau này mình có tiền đồ sẽ đón mẹ con nàng về nhà mẹ đẻ sống cùng, cả đời giúp đỡ chăm nom họ.
Kết quả thì sao? Bạc vừa vào tay, hắn lập tức trở mặt. Con gái cả không còn tiền, không nhà, không ruộng, cuối cùng rơi vào kết cục chẳng khác gì bà, dẫn theo hai đứa con chết cóng trong căn nhà tranh cuối thôn.
Từ lão đại cảm thấy ánh mắt lão nương nhìn mình hôm nay rất kỳ lạ. Chẳng phải nương thương hắn nhất sao?
“Nương?” Không lẽ thật sự ngã đến hồ đồ rồi? Vậy tiền học sau năm mới của hắn phải làm sao?
Một canh giờ sau, Trần thị cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh của mình. Bà trọng sinh rồi, trở về năm ba mươi sáu tuổi, khi thân thể còn khỏe mạnh nhưng gia cảnh lại nghèo khó nhất.
Bà tuyệt vọng nhắm mắt. Chẳng lẽ cuộc sống quần quật như trâu ngựa ấy còn phải trải qua thêm một lần nữa? Bao nhiêu khổ sở kiếp trước, bà thật sự không biết mình còn sức chịu thêm lần thứ hai hay không. Nghĩ tới kết cục thê thảm đời trước, toàn thân bà không sao ngừng run được.
Nhìn những đứa con còn trẻ trước mặt, bà không làm được chuyện mặc kệ chúng. Nhưng mấy con bạch nhãn lang này còn ác hơn cả sói con. Nếu tiếp tục lo cho chúng, người chết sẽ lại là bà và lão đầu tử.
Trần thị im lặng rất lâu, lâu đến mức có hai đứa con đi vào rồi lại đi ra mà bà cũng không nhận ra.
“Cha các ngươi đâu?”
Lão đầu tử khổ lắm. Ông bị chính thằng súc sinh lão đại chọc tức đến chết.
Ông mất hơn mười năm rồi. Mỗi lần bà không chống đỡ nổi, bà đều nghĩ, nếu ông còn sống thì tốt biết bao, nhất định ông có thể chống đỡ được cái nhà này.
“Lão bà tử, bà thấy trong người thế nào rồi?” Người vừa làm ruộng trở về đặt cuốc xuống, tay còn chưa kịp rửa đã vội qua nhìn bạn già.
Bà đột nhiên ngất xỉu làm ông sợ hết hồn. Hai người sống với nhau hơn hai mươi năm, từ lâu đã quen có nhau bên cạnh. Càng về già, lại càng không thể rời nhau.
May mà đại phu nói bà không có chuyện gì, chỉ là làm việc quá sức nên ngất, nghỉ ngơi hai hôm sẽ khỏe.
“Không sao, chỉ hơi choáng đầu.”
“Đã choáng còn không mau nằm xuống.”
Trần thị nhìn bạn già, mắt bỗng nhòe lệ. Cả đời này, người thật lòng tốt với bà cũng chỉ có một mình ông.
Nghĩ đến kết cục thê thảm của cả hai đời trước, bà càng nghĩ càng đau lòng.
“Các ngươi ra ngoài hết đi.” Bà có lời muốn nói riêng với lão đầu tử.
Mấy đứa con chỉ cảm thấy hôm nay lão nương rất khác thường, ánh mắt nhìn bọn chúng vừa lạnh vừa nhạt. Không ai dám chọc bà, lần lượt rời khỏi phòng.
“Lão đầu tử, hay là chúng ta đi sớm một chút đi.” Sống cũng chỉ chịu tội, chết sớm còn được đầu thai sớm.
“Bà nói gì?” Từ lão đầu làm lụng cả ngày, nghe xong ngẩn ra. Đi sớm là ý gì? Có phải ý ông đang nghĩ không?
“Chúng ta đi sớm đi. Sống mà phải chịu khổ thế này, chi bằng đầu thai sớm vào một nhà tốt. Hai chúng ta cùng đi, trên đường còn có bạn. Ông thấy có được không?”
“Bà sốt rồi à, nói lời điên khùng gì thế? Con cái còn nhỏ, chúng ta sao có thể đi? Lão đại không đọc sách nữa? Lão tam lão tứ không cưới tức phụ nữa?” Từ lão đầu cảm thấy bà mắc chứng mê sảng rồi.
“Ta nói thật đấy, lão đầu tử. Ta đưa ông đi.”
“Bà đừng phát điên…”
Trần thị dốc hết sức chộp cái bát trên bàn, nện thẳng vào đầu Từ lão đầu. Trán ông lập tức vỡ toạc, máu men theo trán chảy xuống mắt rồi xuống mặt, khiến ông gần như không mở mắt nổi.
Ông chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. “Tại sao?” Ông đã làm gì có lỗi với bà mà bà lại xuống tay ác như vậy?
“Rầm!” Câu hỏi còn chưa dứt, người đã ngã xuống đất.
“Lão đầu tử, ta tới cùng ông đây!” Trần thị hét lớn một tiếng, rồi “rầm” một cái, lao đầu vào tường.
Hai đứa con nghe động tĩnh chạy vào, chỉ thấy cha nương nằm dưới đất, cả hai người đều bê bết máu, sợ đến tim gan run rẩy.
“Cha! Nương!”
…
“Thế nào, miếng này được chứ? Nước đẹp lắm đấy. Chị à, đây là đế vương lục chính tông, màu phủ kín. Chị nhìn xem dưới ánh sáng trong thế nào, cầm thử lên tay đi!”
Ở miền Bắc Myanmar, Trần Như đang ngồi xổm trước một sạp ngọc. Tay phải bà cầm đèn pin ánh sáng mạnh, tay trái cầm miếng ngọc mà chủ sạp vừa giới thiệu.
Bên cạnh bà là một lão đầu đội mũ, cầm quạt nhỏ phe phẩy không ngừng. Trời nóng thế này, ông thật sự không hiểu bạn già chạy tới nơi quỷ quái này làm gì. Không sợ bị người ta mổ lấy thận hay sao? Muốn mua ngọc thì trong nước thiếu gì chứ?
“Bao nhiêu tiền?” Màu xanh không có lấy một tì vết, quả thật là hàng tốt.
Người phiên dịch bên cạnh giúp bà hỏi giá.
Đúng lúc ấy, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Trần Như đang ngồi xổm không giữ được thăng bằng, ngồi phịch xuống đất.
“Động đất! Lão Từ, chạy mau!”
Lão Từ bên cạnh lập tức kéo bà đứng dậy rồi chạy. Trên đường toàn là người tháo chạy, ngay cả chủ những sạp ngọc cũng đã chẳng còn bóng dáng.
Trận động đất tới vừa nhanh vừa dữ. Mặt đất chao đảo không ngừng, hai người đều đã có tuổi, phản ứng chậm, chạy sao kịp đám thanh niên.
“Ầm!”
Tòa nhà cao mấy chục tầng trước mắt đổ sập xuống, khiến Trần Như nhìn mà kinh hồn bạt vía.
“Lão Từ, chạy!”
Mặt đất nứt ra hết khe này đến khe khác. “Cẩn thận!”
Trần Như chỉ cảm thấy có thứ gì đó đập trúng người mình. Bà đưa tay sờ đầu, đầu ngón tay lập tức dính thứ gì trơn nhớt.
“Rầm!” Bà ngã sấp xuống đất, mơ hồ cảm thấy có người nắm lấy tay mình. Trần Như khó nhọc quay đầu, nhìn thấy lão Từ cả người đầy máu, máu trong miệng vẫn không ngừng trào ra. Mắt bà lập tức đỏ lên. Đều tại bà, đang yên đang lành sao lại kéo ông tới cái nơi quỷ quái này để mong nhặt được món hời chứ.
Bây giờ thì hay rồi, cả hai đều phải bỏ mạng tại đây…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)