Cô đã tích tụ vô số oán khí. Đột nhiên, linh hồn cô bị rút ra khỏi các món đồ, truyền vào một cơ thể.
Một cơ thể bé gái nhỏ nhắn. Cô mơ màng thích nghi với cơ thể này, dần dần nghe rõ những âm thanh xung quanh. Có một bé trai cứ luôn miệng gọi cô: "Mạnh Chân, Mạnh Chân."
Giọng nói này là Cố Thanh, Cố Thanh lúc còn nhỏ.
Cô loáng thoáng nhìn thấy hai gã đàn ông cao to vạm vỡ một trước một sau bước vào, đóng sầm cửa sắt rồi đi đến bên chiếc lồng đang nhốt cô.
Một bàn chân dính đầy tuyết đá vài cái vào cơ thể đang dựa sát vào lồng của cô: "Chặt ngón tay của con tiểu thư nhà họ Mạnh này trước. Chẳng phải ông chủ Mạnh là Mạnh Lan Chi thương đứa con gái út này nhất sao? Chặt ngón tay nó rồi quay phim lại, tao không tin Mạnh Lan Chi không bỏ tiền ra chuộc người."
Chặt ngón tay, lồng chó... Ký ức xa xôi lại ùa về...
Cô ở trong lồng bị túm cổ lôi ra ngoài.
"Thả cậu ấy ra!" Cố Thanh ôm chặt lấy cô, giận dữ gầm lên: "Các người thả cậu ấy ra!"
"Cút ngay, thằng con hoang." Gã đàn ông đang xách Mạnh Chân tóm lấy tóc Cố Thanh rồi ấn cậu ta trở lại: "Dù sao ba mày cũng là người của nhà họ Cố, một trong ba gia tộc lớn. Tao cứ tưởng mày cũng đáng giá vài triệu, không ngờ ba mày hoàn toàn không thừa nhận thằng con hoang như mày, đến mười đồng cũng không chịu bỏ ra!"
Cố Thanh bị ném mạnh trở lại lồng chó, trán bị đập đến chảy cả máu.
Mạnh Chân đang mơ màng bị lôi ra, ấn xuống nền đất bẩn thỉu.
"Chặt ngón út của nó." Một gã đàn ông cầm điện thoại chĩa vào cô.
Cuối cùng Mạnh Chân cũng tỉnh táo lại, nhớ ra đây là chuyện xảy ra khi cô bị bắt cóc năm năm tuổi. Một nhóm bắt cóc đã bắt cô, Cố Thanh sáu bảy tuổi và cả Mạnh Thư Vân vừa mới từ nước ngoài trở về...
"Ngón tay của nó vô dụng."
Mạnh Chân nghe thấy giọng nói của anh trai. Cô cố gắng mở to mắt, thị lực đang dần hồi phục. Cô mơ hồ nhìn thấy thiếu niên Mạnh Thư Vân ở góc lồng.
Cậu rất gầy, dưới mái tóc ngắn là đôi mắt bình tĩnh lạ thường. Cậu nói với bọn bắt cóc: "Nhà họ Mạnh sớm đã không còn ai quan tâm đến sống chết của nó nữa rồi. Tôi là Mạnh Thư Vân, chắc các người đã nghe qua tên tôi. Lấy ngón tay của tôi đi tìm ông nội tôi, ông sẽ không mặc cả với các người đâu."
Cậu duỗi bàn tay trái của mình ra, đặt xuống nền đất bẩn thỉu.
Mạnh Chân giãy giụa. Cô muốn nói nhưng linh hồn vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với cơ thể, cô không thể điều khiển được lưỡi và cổ họng của mình.
"Mạnh Thư Vân? Mày là Mạnh Thư Vân, cháu đích tôn nhà họ Mạnh?" Tên bắt cóc kinh ngạc chửi một câu tục tĩu.
Mạnh Thư Vân chính là người được ông cụ Mạnh tự tay nuôi lớn, là cháu đích tôn được đặt nhiều kỳ vọng, là người thừa kế duy nhất được nhà họ Mạnh công khai thừa nhận!
Vì từ khi sinh ra Mạnh Thư Vân đã mắc bệnh động kinh, từ nhỏ cậu đã được ông cụ Mạnh đưa ra nước ngoài chữa trị nên gần như chưa từng lộ diện trong nước. Ông cụ Mạnh cực kỳ bảo vệ sự riêng tư của cậu, ngay cả một tấm ảnh cũng chưa từng bị rò rỉ, cho nên bọn bắt cóc hoàn toàn không nhận ra trong số những đứa bé bị bắt còn có cả Mạnh Thư Vân!
"Mẹ kiếp, phát tài rồi! Không ngờ còn bắt được cả một cục vàng!" Tên bắt cóc thô bạo ném Mạnh Chân trở lại lồng.
Mạnh Chân bị ném mạnh đến mức chỉ thấy tối sầm trước mắt, cổ họng vừa thốt ra được một tiếng "không" thì mắt đã bị Cố Thanh ở phía sau bịt chặt lại.
"Đừng nhìn!" Giọng Cố Thanh run rẩy.
Cô nghe thấy tiếng kêu đau đớn bị nén lại của Mạnh Thư Vân, không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy có chất lỏng nóng hổi bắn lên mặt.
Là mùi tanh của máu, mùi máu của Mạnh Thư Vân. Khi còn nhập vào khẩu súng, cô rất quen thuộc với mùi của cậu.
Máu trên mặt cô lạnh dần. Dường như cô đã rùng mình một cái, linh hồn hoàn toàn nhập vào thể xác.
"Đừng nhìn..." Cố Thanh ôm cô, toàn thân run rẩy mà khóc nức nở.
Qua kẽ tay, cô nhìn thấy một đốt ngón tay của Mạnh Thư Vân rơi ra ngoài lồng, nhìn thấy Mạnh Thư Vân ôm bàn tay chảy máu ngã xuống góc phòng, sau đó đột nhiên co giật run rẩy. Cậu co giật đến môi tím tái, sùi bọt mép.
Mạnh Thư Vân đã lên cơn động kinh. Bộ dạng đó khiến cả hai gã đàn ông vừa ra tay cũng phải hoảng sợ, vội vàng túm một miếng giẻ rách nhét vào miệng Mạnh Thư Vân, để cậu không cắn phải lưỡi.
Không ở lại lâu, hai gã đàn ông mang theo ngón tay của Mạnh Thư Vân và đoạn video đã quay rời đi.
Trong căn phòng tanh hôi chỉ còn lại tiếng co giật của Mạnh Thư Vân, giống như con cá sắp chết giãy giụa trên cạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)