Tuyết lớn phủ kín cả một vùng đồng bằng không một bóng người, giữa mênh mông tuyết trắng chỉ có một nhà máy khai thác mỏ đã bỏ hoang.
Bên trong nhà máy bỏ hoang, căn phòng dụng cụ chật hẹp vừa tanh vừa hôi, lại còn lạnh đến lạ thường. Trong góc phòng, một chiếc lồng chó lớn cao bằng nửa người nhốt ba đứa trẻ lem luốc. Cậu bé lớn hơn một chút co người trong góc, gục đầu ôm lấy đầu gối. Bên chân cậu là một bé trai và một bé gái trông còn nhỏ hơn.
Bé trai ôm bé gái đang bất tỉnh, lo lắng vỗ nhẹ vào má bé gái: "Đừng ngủ, Mạnh Chân, ngủ rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa đâu."
Bé gái đó trông chỉ khoảng bốn năm tuổi, gương mặt nhỏ bằng bàn tay không còn chút huyết sắc, đôi môi nứt nẻ, đã ngừng thở.
Trời đông giá rét mà trên người chúng chỉ mặc những bộ quần áo mỏng manh, dính đầy bụi bẩn và vết máu.
"Mạnh Chân, tỉnh lại đi..." Hốc mắt bé trai đỏ hoe. Cậu ta không ngừng gọi, cố gắng đánh thức cô bé đã tắt thở.
Cậu bé lớn tuổi hơn ở góc phòng, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào cô bé. Nửa khuôn mặt cậu giấu trong cánh tay, dưới hàng mi dài cong vút là đôi mắt có màu rất nhạt. Cậu đang lén nhìn cô bé không thể gọi tỉnh, sau đó vươn tay chạm vào mũi cô.
Cậu nhớ em gái rất ghét cậu chạm vào người, chưa bao giờ chịu gọi cậu một tiếng anh, mà lại lén gọi cậu là lão điên, quỷ mặt trắng giống như những người khác.
Ngón tay cậu cẩn thận chạm lên mũi cô bé. Không còn hơi thở, mũi cô lạnh ngắt.
Em gái ghét cậu, chán ghét cậu, nhưng cậu vẫn không muốn em gái chết. Đây là em gái của cậu, em gái duy nhất.
Tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi, cậu nguyện trả bất cứ giá nào.
Ngón tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve chóp mũi lạnh băng của cô, trong lòng thầm cầu nguyện hết lần này đến lần khác. Giây tiếp theo, bên tai cậu đột nhiên vang lên tiếng "ting", một giọng nói xa lạ đếm ngược trong tai cậu: [Ba, hai, một...]
Chóp mũi dưới đầu ngón tay cậu vốn đã lạnh ngắt bỗng có hơi thở dồn dập, em gái dưới ngón tay cậu bắt đầu thở mạnh.
Khoảnh khắc này, cậu biết mình đã giao dịch với một thứ gì đó.
Dưới ánh sáng mờ ảo, hàng mi của cô bé khẽ run rồi từ từ mở mắt.
Cậu vội vàng rụt tay lại, giấu mặt vào cánh tay. Em gái không thích cậu chạm vào, không thích nhìn thấy cậu.
Nhưng cô bé đã sống lại rồi. Vậy là tốt rồi, tốt rồi, cậu nguyện trả giá bằng tất cả...
"Mạnh Chân, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!"
Mạnh Chân tỉnh lại từ trong hỗn độn. Đã quá lâu không được làm người khiến cô không quen với không khí lạnh buốt khi hít thở dồn dập và cơn đau trên người.
Kể từ sau khi chết, không hiểu sao cô lại nhập hồn vào khẩu súng mà mình đã dùng để tự sát. Khẩu súng đó được người anh trai duy nhất của cô là Mạnh Thư Vân luôn mang theo bên mình. Chính những ngày đêm ở bên anh trai, cô mới hiểu ra người duy nhất trên đời này quan tâm, yêu thương và sẵn lòng làm tất cả vì cô lại chính là người anh trai Mạnh Thư Vân mà cô từng căm ghét, sợ hãi, thậm chí là không hề thân thiết từ nhỏ.
Chỉ có Mạnh Thư Vân đêm nào cũng đau khổ vì cái chết của cô. Cậu thao thức suốt đêm không ngủ, ngồi bên giường cô, vuốt ve khẩu súng trong tay. Cậu hận mình đã không bảo vệ được cô, không kịp đến cứu cô.
Thế nhưng anh trai không biết rằng bọn họ đang sống trong một cuốn tiểu thuyết tên là Hào Môn Đỉnh Cấp, còn Cố Thanh chính là nam chính của cuốn sách này. Nam chính sẽ không bao giờ bị nam phụ giết chết.
Cho dù Mạnh Thư Vân có dùng mạng đổi mạng, Cố Thanh vẫn được cứu sống. Chỉ có Mạnh Thư Vân cô độc chết trong bể bơi ngoài trời xa hoa mà Cố Thanh đã dày công xây dựng, tay vẫn nắm chặt khẩu súng này.
Mạnh Chân ở trong khẩu súng đau đớn đến tan nát cõi lòng, nhưng cô chẳng thể làm được gì.
Cô chìm xuống đáy bể bơi, nước hồ xanh biếc bị máu của Mạnh Thư Vân nhuộm đỏ. Cái bể bơi ngoài trời khổng lồ tựa như cung điện Hy Lạp này từng được Cố Thanh xây dựng để bù đắp cho cô. Cố Thanh biết cô là kẻ hoang phí, tham lam, thô tục, tự ti, chỉ cần dùng những thứ đắt tiền dỗ dành là được.
Cô tưởng rằng cuối cùng mình cũng sẽ chết, nhưng không phải. Linh hồn cô đã xuyên qua rất nhiều thế giới xuyên nhanh, nhập vào súng, dao, kiếm... của các nữ chính. Cô cũng không nhớ mình đã trải qua bao nhiêu thế giới, chỉ nhớ rằng ở mỗi thế giới, nữ chính đều không nỡ đâm thứ vũ khí sắc bén này là cô vào tim nam chính, chỉ thà tan thành tro bụi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)