Đồng Vũ chấn động trong lòng, nhưng mặt không đổi sắc, mỉm cười khách sáo: "Lục tiên sinh."
Lục Chính chẳng hề có chút tự giác của kẻ lỡ nghe trộm chuyện người khác, nửa đùa nửa thật hỏi: "Cô gái nhỏ nào mà khiến Tiểu Viêm tổng hứng thú đến vậy?"
"Người mà ngài từng gặp rồi đấy ạ, sinh viên năm ba Học viện Ngoại ngữ, tên là Trình Nhược Miên."
"Ồ," Lục Chính như chợt bừng tỉnh, "Cô ấy à."
Đồng Vũ quan sát sắc mặt anh không để lộ dấu vết, cười hùa theo: "Vâng, ngài đã từng giúp cô ấy một lần, vì chuyện của cậu cô ấy là Trình Dương Bình."
Lục Chính mỉm cười: "Anh cũng giúp cô ấy rất nhiều sao?"
"Ngài nghe Trình Nhược Miên nói ạ?"
Lục Chính không đáp, đôi mắt kia cứ chằm chằm nhìn anh ta, cười như không cười. Đồng Vũ áy náy cười cười: "Vâng, cô bé ấy khá đáng thương, chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi ạ."
Lục Chính nhếch môi: "Anh đúng là người biết làm việc đấy. Lại đây, uống một ly nào."
Đồng Vũ vội vàng tỏ vẻ được sủng ái mà lo sợ bước tới. Lục Chính định với lấy chai rượu trên bàn trà, nhưng sao Đồng Vũ có thể để anh tự tay rót. Anh ta liền giành lấy, tự rót cho mình, rồi đưa hai tay nâng ly cụng với anh một cái, uống một ngụm.
Thượng Sách cẩn trọng giữ đúng bổn phận của một tài xế, trong suốt thời gian tiên sinh tham gia bữa tiệc, anh ta chỉ ngồi yên ở ghế lái chiếc Maybach.
Mới xem đồng hồ đúng một lần, đang thầm đoán xem hôm nay tiệc tàn lúc mấy giờ, thì cửa sổ xe bị gõ gõ.
Ngoảnh đầu nhìn lại, qua cửa sổ xe chỉ thấy được phần eo của người đàn ông, chiếc sơ mi trắng cùng đường nét săn chắc. Anh ta vội vàng hạ cửa kính, mở chốt cửa xe: "Tiên sinh."
Lục Chính tự mình mở cửa sau rồi ngồi vào.
"Vâng ạ."
Trình Nhược Miên vừa tắm xong, sấy khô tóc, đang định mặc đồ ngủ thì nhận được tin nhắn của Thượng Sách.
Vẫn là một điệp khúc cũ:
[Tiên sinh muốn gặp cô, phiền cô ra đối diện cổng Đông Nam một chuyến.]
Cô nói với Chúc Mẫn Tuệ một tiếng, thay quần áo đi dạo, cầm điện thoại rồi bước ra ngoài.
Ra khỏi cổng Đông Nam, phải băng qua một cây cầu vượt.
Có lẽ do thân cầu che khuất, trước khi lên cầu, cô không nhìn thấy chiếc xe ở bên kia đường. Mãi đến khi bước đến giữa cầu, cô mới thấy chiếc Maybach đang đỗ bên vệ đường đối diện.
Điều khiến cô không ngờ là, Lục Chính không ngồi trong xe mà đang đứng bên cạnh. Anh mặc áo khoác dạ, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc buông thõng bên hông.
Anh đang hơi ngẩng đầu nhìn cô.
Giờ cao điểm buổi tối, cả thành phố đèn đuốc sáng trưng.
Xe cộ qua lại nườm nượp, từng chiếc từng chiếc lao vút qua. Tiếng còi xe, tiếng người qua lại ríu rít ngay cổng trường cách đó không xa, cứ ong ong dội vào màng nhĩ.
Vượt qua vô vàn tạp âm ồn ã, họ chuẩn xác bắt được ánh mắt của nhau.
Nói ra cũng lạ, Trình Nhược Miên đã gặp Lục Chính vài lần rồi, nhưng cố tình là lần này, cách nhau một khoảng, cách nhau bởi sự chênh lệch độ cao của tầm nhìn, cô bỗng có một cảm giác hệt như định mệnh an bài.
Trước đây, cô chỉ cảm thấy mình bị anh mê hoặc, bị anh cám dỗ. Lần này, không biết có phải do khoảng cách hay không, rõ ràng trong tầm mắt có biết bao nhiêu người và cảnh vật, nhưng đôi mắt hắt ra tia sắc lạnh kia của anh lại chỉ hướng duy nhất về phía cô. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được rằng, người đàn ông này, cũng có một trái tim đang đập chân thực, sống động.
*
Giữa chốn đô thị phồn hoa về đêm đèn đuốc rực rỡ, tại một góc trên cây cầu vượt ấy, thời gian như thể ngừng trôi vì họ.
Cô gái mặc chiếc áo khoác dạ dài màu đen chít eo mang hơi hướng phong cách Pháp, quàng một chiếc khăn len mỏng trên cổ, không to bản như chiếc khăn từng đeo trước đây, nhưng vẫn mang tông màu xanh Klein (xanh bích) quen thuộc. Dáng người thanh mảnh đứng nép bên lan can giữa cầu, sắc xanh lam ấy khẽ lay động trong gió đêm, khiến mọi thứ xung quanh dường như đều trở thành phông nền tô điểm cho cô.
Điểm sáng màu xanh lam ấy lưu lại rất lâu trong đôi mắt Lục Chính.
Đường nhánh có hai làn xe, phía sát lề đường là khu vực đỗ xe do thành phố quy hoạch. Đêm đã khuya, tòa cao ốc phía sau từ lâu đã tắt đèn, chỉ còn lại một ngọn đèn đường treo trên cao, xuyên qua những cành cây khẳng khiu hắt xuống chút ánh sáng nhạt nhòa.
Trình Nhược Miên bước xuống từng bậc thang của cầu vượt. Càng đi về phía trước càng tĩnh mịch, bên này đường và bên kia đường náo nhiệt ồn ào như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cô bước đến cách Lục Chính tầm bốn, năm bước chân rồi đứng lại: "Ngài tìm tôi?"
Có lẽ cô không biết, khi cô từng bước đi tới, ánh đèn đường lúc sáng lúc tối do bị những cành cây che khuất, trông giống hệt như những vệt nắng lấp lánh đang trượt từng tấc từng tấc qua người, qua gương mặt cô. Vẻ điềm tĩnh ấy đẹp đến mức gần như khiến người ta phải nín thở ngắm nhìn.
Sắc mặt Lục Chính vẫn không đổi, anh đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Đến xem em thế nào."
Cô loáng thoáng ngửi thấy mùi rượu, bèn hỏi: "Ngài uống rượu sao?"
Lục Chính bật cười: "Tôi phải uống rượu thì mới tìm em à?"
"...Cũng không phải..."
Giọng cô nhỏ dần.
"Có uống một chút, nửa ly."
Anh đúng là đã trả lời câu hỏi của cô, nhưng cũng chỉ nói đến đó, không nói thêm gì nữa, vẫn dùng đôi mắt ấy nhìn cô chằm chằm.
Ánh mắt sâu thẳm, mang theo sự bề trên nhìn xuống, không rõ là đang dò xét, hay là vì một điều gì khác.
Trình Nhược Miên bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, nhưng vẫn giữ im lặng.
Dựa vào sự hiểu biết của cô về Cốc Viêm, tối thứ Năm cô không đến buổi hẹn, Cốc Viêm nhất định sẽ đến tìm cô gây rắc rối, hơn nữa tốc độ sẽ rất nhanh. Con người hắn ta không hề có giới hạn nhẫn nhịn nào cả. Chỉ cần Cốc Viêm ra mặt, chuyện lại một lần nữa làm rùm beng lên, Học viện sẽ đứng ra can thiệp, lúc đó Lục Chính chắc chắn sẽ tránh hiềm nghi.
Ít nhất thì anh sẽ không thể như bây giờ nữa, vừa muốn có con người cô, lại vừa đòi hỏi cô phải cam tâm tình nguyện.
Lên giường với anh một đêm, trả sạch món nợ ân tình đã nợ anh rồi từ nay về sau không còn dính dáng gì nữa, điều này cô có thể chấp nhận. Nhưng nếu anh muốn cả trái tim cô, cô vạn lần không làm được.
Không, là không muốn làm.
Anh quá nguy hiểm. Dây dưa lâu dài với anh, giống như đang lún sâu vào một cơn ác mộng mà bản thân không thể tự kiểm soát.
Tạm thời nhẫn nhịn, diễn cho tròn vai ngoan ngoãn. Chỉ cần chịu đựng thêm vài ba ngày nữa, cô sẽ được giải thoát.
"...Đang ngẫm nghĩ chuyện gì thế?"
Tiếng nói trầm thấp của người đàn ông truyền tới.
Cô gái nhỏ rũ mi mắt, hàng mi thi thoảng lại chớp động, không biết trong cái đầu nhỏ bé kia đang toan tính điều gì.
Trình Nhược Miên hoàn hồn, chậm nửa nhịp lắc lắc đầu.
Lục Chính khẽ cười nhạt một tiếng, lơ đãng hỏi: "Em có hút thuốc không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
