"Hửm?"
Cô ngẩn người mất một giây, còn chưa kịp trả lời đã nhận ra anh đang từng bước ép sát. Cô đành phải lùi lại, vừa lùi vừa nghi hoặc ngước lên tìm kiếm ánh mắt anh. Ánh mắt anh vẫn như thường lệ, ghim chặt lấy cô. Trong lòng cô bất giác rối bời, hoảng hốt ngoảnh mặt sang chỗ khác. Đúng lúc này, lưng cô chạm phải thân xe.
Không còn đường lùi.
Rất gần. Mũi giày da của Lục Chính đã chạm sát vào mũi bốt của cô. Một tay anh chống lên xe ngay sát bên cạnh cô, hơi cúi người, cúi đầu xuống.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt quá gần, gần đến mức hơi thở của đôi bên như quấn lấy nhau. Anh hít vào hơi thở của cô, và cô hít vào hơi thở của anh.
Trình Nhược Miên cảm thấy ngột ngạt không chịu nổi, nhưng lại chẳng dám động đậy. Với khoảng cách gần thế này, chỉ cần hơi nghiêng mặt là sẽ vô tình cọ phải sống mũi anh.
Giữa lúc nội tâm đang bị sự dày vò thiêu đốt, Lục Chính lên tiếng, chất giọng cực kỳ trầm khàn: "...Trình Nhược Miên."
Trong lòng cô tê rần mất một chớp mắt, cố làm ra vẻ trấn tĩnh mà rụt đầu về phía sau, ngước mắt lên.
Cả người cô như bị anh giam cầm một nửa, mùi hương trên người anh cùng cảm giác áp bách mãnh liệt toát ra từ thân hình cao lớn khiến cô gần như không thể nhúc nhích.
Lục Chính đưa tay lên, mu bàn tay ấm áp khẽ cọ cọ vào gò má mềm mại của cô. Đi kèm với tiếng cười khẽ là chất giọng trầm trầm: "...Em có thể ngoan ngoãn đến mức nào?"
Trái tim Trình Nhược Miên thắt lại, không hiểu ý anh.
Anh gõ nhẹ tàn thuốc, xoay đầu điếu thuốc lại giữa những ngón tay, đưa đến bên môi cô, giọng nói trầm đến mức tựa như đang mê hoặc: "...Hút một hơi không?"
Trình Nhược Miên liếc nhìn bàn tay đang kẹp điếu thuốc của anh, những ngón tay thon dài, gân xanh nổi rõ.
Sao lại có người mà đến cả bàn tay cũng tỏa ra loại hormone nam tính lạnh lùng và cứng cỏi đến vậy.
Cô chưa từng hút thuốc, cũng không cảm thấy quãng đời sau này có bất kỳ lý do gì cần phải hút thuốc. Vừa không tốt cho sức khỏe, lại chẳng có ích lợi gì.
Nhưng nếu lúc này mà cự tuyệt, chắc chắn sẽ rước lấy nụ cười chế giễu của Lục Chính. Anh là kiểu đàn ông như vậy đấy.
Cô nuốt nước bọt, hơi hé đôi môi.
Nói thật, cô là một người mang cảm giác khá thanh lãnh, ấn tượng mang lại cho người khác nhiều nhất chính là sự lạnh nhạt, xa cách, thanh thuần nhưng không hề khơi gợi chút dục vọng nào.
Thế nhưng giây phút này, đôi môi phớt hồng như hoa anh đào ấy hé mở không chút phòng bị, khiến Lục Chính chỉ có sự thôi thúc muốn xâm chiếm.
Yết hầu anh lăn lộn. Trong đôi mắt đang khép hờ, bị giấu đi sau hàng mi là một mảng u ám đặc quánh.
Lục Chính đưa điếu thuốc tiến tới một chút.
Trình Nhược Miên khẽ ngậm lấy, đầu lọc hơi ẩm ướt, mang lại cảm giác the mát.
Dựa vào bản năng, cô rít một hơi, sau đó hơi lùi lại nhả ra, phả làn khói ra ngoài.
Làn khói giống như quả bóng bay, lững lờ bay lên không trung.
Cô lí nhí đáp một tiếng.
"Muốn thử lại không?"
Còn muốn thử?
Lục Chính lại gõ tàn thuốc, đưa điếu thuốc tới gần, dùng giọng điệu đều đều như đang làm việc công: "Lần này rít sâu một chút, thả lỏng và mở vòm họng ra."
Tinh thần "càng khó càng tiến" của một học sinh giỏi lúc này lại trỗi dậy. Trình Nhược Miên khẽ hé môi ngậm lấy điếu thuốc lần nữa, lần này cô ngoan ngoãn làm theo, cố ý rít một hơi thật sâu.
Khói chạy vào phổi, cô thành công bị sặc, bắt đầu ho khan.
Lục Chính đứng ngoài quan sát, tựa hồ như cảm thấy rất thú vị.
Đợi sau khi cô dịu lại, anh không hề báo trước mà dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên.
Anh cúi đầu, kề sát môi cô.
Hơi thở nóng rực phả vào mặt, Trình Nhược Miên hoàn toàn cứng đờ người.
Môi anh cách môi cô chỉ vài centimet.
Nhận ra sự cứng đờ của cô, Lục Chính khẽ bật cười, thấp giọng hỏi: "...Chỉ ngoan được đến mức này thôi sao?"
Trách giọng nói của anh quá đỗi gợi cảm, dẫu trong lòng đã kịp hiểu ra anh chỉ đang trêu đùa mình, nhưng Trình Nhược Miên vẫn thấy hai má nóng ran, gần như luống cuống.
Cô phải nói gì đó thôi, nếu không, cứ để mặc anh "thuận nước đẩy thuyền" trêu ghẹo thế này, chẳng biết chuyện sẽ đi đến bước đường nào nữa.
Trình Nhược Miên khó nhọc cất tiếng: "...Ngài..."
"Hửm?"
"Chắc tôi phải về ký túc xá rồi, lát nữa là đóng cửa mất."
Cô lấy hết can đảm nói một lèo.
Chắc hẳn cô vừa mới tắm xong, cả người tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dìu dịu.
Từng đợt từng đợt quẩn quanh nơi chóp mũi Lục Chính.
Tĩnh lặng vài giây, cuối cùng anh cũng lùi ra.
Khóe mắt Trình Nhược Miên nhận ra anh đã dụi tắt điếu thuốc trong tay, nắp bật lửa kim loại vang lên một tiếng "tách", anh lại châm một điếu khác.
Áo khoác dạ, quần âu và giày da đen, anh đứng dưới bóng râm, cả người chìm trong một mảng u tối đặc quánh, chỉ có bàn tay kẹp điếu thuốc buông thõng bên hông, mu bàn tay là một vệt trắng, giữa những ngón tay là điểm sáng đỏ rực.
Khung cảnh ấy in vào tâm trí, Trình Nhược Miên bất chợt nhận ra, buổi tối ăn cơm cùng Đồng Vũ ở Kinh Doãn, người đàn ông đứng hút thuốc ở góc hành lang mà cô nhìn thấy trước khi vào nhà hàng, chính là anh.
Dường như, dù ở bất cứ đâu, anh luôn có thể thu hút ánh nhìn của cô một cách chuẩn xác.
Trình Nhược Miên bất giác nghiêng đầu nhìn anh thật chăm chú.
Anh đang cúi đầu bấm điện thoại trả lời tin nhắn, nhận ra ánh mắt của cô liền ngước sang nhìn một cái. Sau đó, anh giơ tay xem đồng hồ, cất lời: "Đi cùng tôi đến một nơi."
Thượng Sách nãy giờ vẫn ngồi trong xe giả vờ như mình tàng hình, lúc này thính giác liền hoạt động, nhanh chóng xuống xe mở cửa sau.
Lục Chính đi vòng qua đuôi xe sang phía bên kia.
Dường như anh luôn như vậy, làm việc dứt khoát lưu loát, không cho người khác thời gian để phản ứng.
Trình Nhược Miên vẫn đứng im tại chỗ không động đậy, nói: "Ký túc xá sắp đóng cửa rồi."
Lục Chính đang định lên xe, nghe thấy vậy liền khựng lại, một tay vịn vào cửa xe: "...Vậy ý của em là?"
"Muộn quá có thể tôi sẽ không về được ký túc xá."
Lục Chính cười nhạt: "Tôi còn có thể để em lưu lạc đầu đường xó chợ buổi đêm chắc?"
Cứ coi như chỉ lần này thôi. Trình Nhược Miên thầm nghĩ trong lòng, coi như đây là lần cuối cùng. Dù sao thì, sau này cô và anh cũng sẽ chẳng còn dính líu gì nữa.
Cô bước lên xe.
Cảnh vật bên ngoài xe liên tục thay đổi trên đường đi, xe cộ ngày càng thưa thớt, càng lúc càng u tĩnh.
Cuối cùng, chiếc Maybach tiến vào một khu biệt thự.
Đi qua một đài phun nước khổng lồ, men theo làn đường bên phải tiến vào sâu bên trong khu biệt thự. Cánh cửa sắt lớn chạm trổ hoa văn của một căn biệt thự kiểu Tây tự động mở ra, chiếc xe từ từ tiến vào, đỗ lại ngay phía trước hiên cửa chính. Lục Chính tự mở cửa xuống xe, Thượng Sách vòng sang một bên mở cửa cho Trình Nhược Miên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)