Người quản lý cười híp mắt: "Đồng tiên sinh, Tiểu Viêm tổng cũng đến rồi sao?"
"Đến rồi." Đồng Vũ hơi hất cằm ra hiệu: "Ở đằng kia kìa."
Người quản lý nhìn theo tầm mắt của anh ta. Ở khu vực nghỉ ngơi được trang trí cảnh quan thiên nhiên chăng đèn kết hoa bên cửa, Cốc Viêm đang mải mê lả lơi với một nữ hot girl mạng.
Người quản lý trao đổi ánh mắt với Đồng Vũ, cười ha hả: "Hôm nay mời mấy cô hot girl, cậu Viêm cứ như cá gặp nước, chỉ e là ngài lại sắp phải bận rộn rồi."
Trong giới không ai không biết, Đồng Vũ làm việc vô cùng chu toàn cẩn mật, được Cốc lão gia tử đích thân chọn mặt gửi vàng, đưa đến bên cạnh Tiểu Viêm tổng để chuyên dọn dẹp tàn cuộc cho anh ta. Mấy năm trôi qua, mọi người đối với những chuyện vượt rào quá quắt của Tiểu Viêm tổng đã sớm quen mắt chẳng buồn để tâm, ngược lại, bản thân Đồng Vũ lại giành được tiếng thơm là người tháo vát, đắc lực và khéo léo vẹn toàn.
Thậm chí, trên một vài bàn tiệc, có người từng nửa đùa nửa thật đề nghị Cốc lão gia tử chi bằng nhận luôn Đồng Vũ làm con nuôi cho xong, cho cậu ta một cái "danh phận" đường hoàng, để cậu ta tiện bề ngày đêm kề cận, nhắc nhở Cốc Viêm.
Chỉ là lời nói đùa, mọi người cạn chén rượu rồi cũng cho qua.
Lời này truyền đến tai Đồng Vũ, anh ta cũng chỉ khiêm nhường mỉm cười, nói rằng mọi người đã quá đề cao mình rồi.
Giống như lúc này, trước lời trêu đùa thiện ý của người quản lý, anh ta chỉ cười một cái, đáp: "Ăn lộc của người, dốc lòng vì người thôi."
Màn đêm dần buông, khách khứa lục tục đến đông đủ.
Cuối cùng, những nhân vật VIP nặng ký nhất của buổi after party cũng chậm rãi xuất hiện. Chủ nhân bữa tiệc – Mạnh Chính An – đeo kính râm từ trên xe bước xuống, chiếc áo sơ mi trắng mặc phanh ra đầy vẻ điệu đà, phong lưu, nhiệt tình ôm hôn má chào hỏi từng vị khách. Úc Cảnh Minh với khí chất nhã nhặn ôn hòa thì đứng một bên gọi điện thoại. Chẳng rõ đầu dây bên kia là ai, chỉ nghe giọng anh ta trầm trầm, nghe vừa như đang dỗ dành lại vừa như đang cảnh cáo.
Những kẻ nằm gần tầng lõi của giới thượng lưu thì nhón chân ngó nghiêng về phía chiếc xe phía sau họ, đưa tay che miệng thì thầm: "Lục tiên sinh không đến sao?"
"Đáng lẽ phải đến chứ, Mạnh tiên sinh là bạn nối khố của ngài ấy, tình nghĩa cùng nhau lớn lên mà. Hôm nay phòng tranh khai trương, ngài ấy lại không đến nể mặt ủng hộ sao?"
"Ủng hộ thì chắc chắn rồi, nghe nói chiều nay thư ký của Lục tiên sinh đã ghé qua một chuyến để mua tranh." Người nói chép miệng, "Chỉ là, cái chốn vàng thau lẫn lộn này, với thân phận của Lục tiên sinh mà đến chơi cùng chúng ta thì đúng là hạ mình quá rồi."
Vài người tự giễu cười hiểu ý.
Không khí bữa tiệc rất náo nhiệt. Những hot girl nổi tiếng, các nghệ sĩ, cùng đám con cháu nhà giàu trong giới Bắc Thành, ai nấy đều bận rộn kéo bè kết phái, mở rộng mối quan hệ. Lời qua tiếng lại cực kỳ thân mật, có thêm men rượu làm nền, bầu không khí càng thêm cuồng nhiệt.
Đồng Vũ kéo Cốc Viêm ra khỏi một cô gái, hạ giọng: "Tiểu Viêm tổng, ngài nên đi chào Mạnh tiên sinh một tiếng."
"Sao anh ta không đến chào tôi? Tôi là khách cơ mà." Cốc Viêm cao giọng đáp.
Trong mắt Đồng Vũ xẹt qua một tia chán ghét, nhưng rất nhanh đã được che giấu đi. Anh ta cười nói: "Mạnh tiên sinh đang bận, ngài chủ động đi bắt chuyện sẽ càng cho thấy ngài là người rộng lượng."
Mạnh Chính An là nhân vật thuộc tầng lõi, đám người bọn họ từ nhỏ đã chẳng coi cái thứ ti tiện như Cốc Viêm ra gì. Hồi bé, Mạnh Chính An không ít lần cho hắn no đòn. Bây giờ ai cũng đã lớn, biết giữ thể diện bề ngoài, vì vậy, hễ có dịp giáp mặt, Cốc Viêm đều ra vẻ ta đây, cố tình phô trương cái khí thế rởm đời để lên mặt.
Hôm nay Mạnh Chính An cũng nể mặt Cốc lão gia tử nên mới gửi cho hắn một tấm thiệp mời.
Đồng Vũ nửa kéo nửa dắt Cốc Viêm đang tỏ vẻ không tình nguyện bước đến cạnh Mạnh Chính An.
Mạnh Chính An đẩy kính râm lên đỉnh đầu, nheo mắt cười khách sáo: "Tiểu Viêm tổng, đã lâu không gặp."
Cốc Viêm vốn là kẻ hủ nút chẳng có chút chữ nghĩa nào trong bụng, ở mấy dịp thế này nói đi nói lại cũng chỉ rặn ra được vài câu, khiến Mạnh Chính An cứ nhíu mày liên tục. May nhờ có Đồng Vũ ở bên cạnh nói đỡ vài câu, màn hàn huyên này mới coi như êm xuôi.
"Không có, không có," Đồng Vũ hiền hòa cười xoa dịu hắn, "Tôi đã thông báo cho cô ấy rồi, cô ấy đồng ý đến."
"Thế còn nghe được." Cốc Viêm gật đầu, chuyển giọng, "Nếu anh không nhắc, tôi cũng suýt quên mất cô ta. Cô bé đó chỗ nào cũng tuyệt, chỉ mỗi tội cứng đầu cứng cổ, chẳng biết chiều chuộng." Hắn chép miệng, "Nhưng mà, có khi thế lại mang đến hương vị khác lạ, đúng không? Hơn nữa cái dáng vẻ ấy, nhìn qua là biết vẫn còn 'zin'."
Cốc Viêm nở nụ cười bỉ ổi nhìn Đồng Vũ, chờ đợi sự đồng tình, nhưng Đồng Vũ không lên tiếng. Hắn liền cười mỉa: "Cũng phải, anh còn chưa nếm mùi đàn bà bao giờ, anh thì hiểu cái chó gì."
Ánh mắt Cốc Viêm đảo đảo, dường như đang tưởng tượng mùi vị của Trình Nhược Miên: "May mà anh nhắc tôi." Vẻ mặt hắn vẫn chưa hết thèm thuồng, đứng dậy ném lại một câu: "Ngày mốt, anh phải sắp xếp cô ta cho ổn thỏa cho tôi." Hắn khựng bước, cười vô cùng gian xảo: "...Lần này, nếu cô ta không ngoan, tôi sẽ khiến cô ta bị đuổi học luôn."
Có một cô nàng yểu điệu thướt tha bước tới, hờn dỗi nũng nịu: "Tiểu Viêm tổng, mọi người đều đang đợi ngài đấy."
"Ây, đến đây, đến đây." Cốc Viêm không quên quay đầu nháy mắt với Đồng Vũ: "Đừng quên đấy nhé."
Đồng Vũ cười gật đầu. Đợi đến khi bóng dáng Cốc Viêm khuất sau góc rẽ, nụ cười trên mặt anh ta cũng lập tức tan biến không còn tăm hơi.
Đã đưa ra quyết định này, dù kết quả có ra sao cũng đều nằm trong dự tính của anh ta. Chỉ là, được mặt này hay mất mặt khác, tất cả đành phải trông cậy vào phản ứng của Cốc Viêm và vị Lục tiên sinh kia vào tối thứ Năm thôi.
Nghĩ vậy, Đồng Vũ cất bước đi vòng ra sau ghế sô pha, định vòng ra cửa sau hút một điếu thuốc.
Nhưng đôi giày da vừa bước qua ngã rẽ đã đột ngột khựng lại.
Trước mặt là một khu vực khuất tầm nhìn bị tấm bình phong che lại. Ở đó chỉ kê một chiếc sô pha, một chiếc bàn trà, trên bàn trà đặt một quả cầu đèn tròn đang tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ.
Tầm mắt di chuyển lên trên. Một người đàn ông mặc âu phục đang ngồi trên sô pha, hai ngón tay hờ hững kẹp lấy miệng ly rượu, thong thả vắt chéo chân, toát ra vẻ lười biếng, bất cần.
Không biết ngài ấy đã ngồi đây từ bao giờ, và lại nghe được bao nhiêu rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, người đàn ông trên sô pha khẽ mỉm cười nhạt: "Thư ký Đồng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
