Diêm Hàn sống không còn gì luyến tiếc ghé bên cạnh cửa sổ, chợt nghe thấy tiếng động cơ cực lớn, cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn, thấy Lâm Kiến Lộc lái mô tô véo một cái chạy về, đằng sau còn có một con chó.
Mắt thấy mô tô của anh Đại Lâm đã dừng trước cửa biệt thự, Diêm Hàn đã ăn mặc chỉnh tề mở cửa phòng chạy vọt xuống, ở cầu thang lầu một còn đụng phải hai dì bảo mẫu lúc nãy, Diêm Hàn cúi chào hai người họ một cái, rồi chạy ra cửa lớn tìm Lâm Kiến Lộc.
Hai dì ghé lại bên cạnh nhau, đều rất hưng phấn, một người nói thầm "Đây là bạn thiếu gia mời về sao? Bao nhiêu năm lần đầu tiên thấy cậu ấy mang bạn về chơi!"
Một người khác tỏ vẻ tán đồng "Đại thiếu gia còn lo thiếu gia ở trường không có bạn, bây giờ xem ra...!Cậu ấy trưởng thành rồi."
"Mà cậu bé kia trông cũng không kém, chị thấy da cậu ấy không? Trông như véo ra sữa ấy!"
Lâm Kiến Lộc sờ mũi, hỏi cậu "Sao cậu thơm vậy?"
Diêm Hàn "?"
Nâng tay mình lên ngửi, lại kéo quần áo ngửi, Diêm Hàn cảm thấy mùi này không phải mùi tinh dầu cậu thoa tối hôm qua, mà là kem dưỡng da toàn thân.
Cậu khá nhạy cảm với mùi, lúc ấy cũng thấy thơm quá, hắt xì hai cái xong liền có ý thức giấu mùi này đi, cố gắng để không ngửi thấy nữa.
Sau đó chắc là do nghe quen, cũng ngửi ngủ một đêm rồi, bây giờ không còn cảm giác gì nữa.
Mặt Diêm Hàn không biểu tình trả lời "Tối hôm qua mát xa ấy mà."
Lâm Kiến Lộc "???"
"Cái này không quan trọng, đừng nói cái này vội." Diêm Hàn sống không còn gì luyến tiến chụp bả vai Lâm Kiến Lộc "Ừ thì, chuyện tôi nói trong điện thoại cậu nghe có hiểu không!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



