Lâm Kiến Lộc nói nhà hắn có hơi xa, phải gọi điện thoại cho tài xế, vì thế hai người bèn đi dạo trong phố buôn bán.
Người này Diêm Hàn có chút ấn tượng, lần trước bọn họ gặp chuyện lúc tảo mộ trên núi cũng là người này đến đón, trông rất giống tài xế riêng của Lâm Kiến Lộc.
Sau đó xe chạy một đường đến ngoại thành, càng chạy càng xa, ban đầu Diêm Hàn còn nghĩ nhà anh Đại Lâm ở đâu, sao lại xa như vậy.
Chờ tới khi đến nơi rồi cậu liền hiểu.
Cuối cùng khi xe vào sân, một đường đi qua khu vườn được cắt tỉa gọn gàng, phải đi qua chừng bảy tám cái cổng mới tới cửa, nhìn từ bên ngoài nhà Lâm Kiến Lộc như một tòa lâu đài vậy.
Chờ ra khỏi bãi đỗ xe đi vào thang máy, lên tới sảnh lớn lầu một, Diêm Hàn không khỏi cảm khái, đm lâu đài chứ còn gì nữa!
Đại ca có bao giờ mơ mộng hão huyền như thế đâu, ước mơ lớn gan nhất cũng chỉ là một ngày nào đó có thể mua cho mình một căn biệt thự mà thôi.
Bây giờ thình lình được ở lâu đài, thật ra đại ca có hơi...!Thật ra cũng không có cảm giác đặc biệt gì.
Dù sao cậu cũng chỉ ở nhờ một đêm, cũng đâu phải nhà cậu.
Mà giờ đã quá muộn, Lâm Kiến Lộc cũng không dẫn cậu tham quan nơi này, trực tiếp xếp cho cậu một phòng cho khách đã được quét tước sạch sẽ thơm tho.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)