Đường đua mà Lâm Kiến Lộc nói chính là đường đua chuyên nghiệp, tuy rằng trông như chuẩn bị để đua xe vậy, nhưng mấy cái này không ảnh hưởng lái mô tô dạo.
Thật ra Halley chạy trên đường lớn cũng không nổi, này đối với mô tô mà nói thì chính là vũ nhục cực mạnh, chi bằng chạy vài vòng ở đây.
Mà Diêm Hàn vừa chạy là chạy cả buổi sáng, hôm nay xem như là đã nghiện, hình như cả buổi chỉ đến khu nghỉ ngơi một lần duy nhất, mà còn là do Tiểu Ngũ trong đầu cảnh cáo cậu, ánh sáng mặt trời quá đủ rồi, hay là nhanh nhanh vào phòng hóa trang bôi kem chống năng đi, hay là vào chỗ râm nghỉ chút đi.
Lâm Kiến Lộc lại thay quần áo, quần dài áo thun tiêu chuẩn đã biến thành áo sơ mi với quần đi biển, thêm một cặp kính râm trông vô cùng sang quý kia, người ta nhìn vào còn thấy hắn chẳng giống nghỉ trong sân nhà mình chút nào, giống đi ra biển nghỉ phép hơn.
Thấy Diêm Hàn về, động tác của Lâm Kiến Lộc vô cùng tự nhiên đưa cho cậu một ly nước trái cây.
"Nước ép dưa với lê, bổ sung nước, khai vị, chống oxi hóa."
"..." Khóe miệng Diêm Hàn giật giật rồi nhận lấy "Cảm ơn anh Đại Lâm."
Ngậm ống hút hút một ngụm, không có mùi vị gì, thế nhưng rất đã khát.
Uống xong mấy ngụm nước trái cây, Diêm Hàn lại cui đầu, thấy bên chân Lâm Kiến Lộc có một con chó đang ngồi xổm, thè lưỡi ra "hà hà hà", dùng đôi mắt tròn vo âm thầm quan sát cậu.
"Đây là Lâm Khai Tâm, theo tôi từ bé, năm nay ba tuổi." Lâm Kiến Lộc giới thiệu cho cậu còn vui vẻ xoa đầu chú chó, trong lúc Diêm Hàn đang khiếp sợ khi thấy người có thói ở sạch như Lâm Kiến Lộc tiếp xúc với chó không có tí chướng ngại, thì Lâm Khai Tâm đã đứng lên, tò mò dạo quanh cậu một vòng, còn thân mật mà cọ cọ lên đùi cậu.
...!Chó này dễ thương đó chứ.
Mà Lâm Khai Tâm cũng có một khuôn mặt tươi cười, dịu ngoan dễ gần, trông có vẻ rất vui.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

