*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Lúc anh học năm thứ hai trung học, mẹ anh cảm thấy trong ngực co thắt khó chịu, đi bệnh viện khám thì phát hiện ra là bị xơ vữa động mạch vành*, người ta cũng hay gọi là bệnh mạch vành.” Giang Trúc bỗng nhiên nhắc lại chuyện này, lúc trước anh từng bâng quơ nhắc qua một lần, nhưng chỉ nói đơn giản là qua đời vì bệnh: “Lúc đó, phẫu thuật bắc cầu động mạch vành còn chưa phổ biến như bây giờ, chi phí trị liệu cũng cao, ba anh vẫn luôn cố gắng làm việc để kiếm tiền, muốn tích góp đủ chi phí phẫu thuật.”
* Xơ vữa động mạch vành hay xơ cứng mạch vành là một dạng rối loạn thường gặp xảy ra khi chất béo, cholesterol và các thành phần khác tích tụ trong lòng động mạch, hình thành nên cấu trúc gọi là các mảng xơ vữa động mạch. Qua thời gian mảng bám này lớn dần làm cản trở sự lưu thông bình thường của dòng máu, khiến cơ tim bị thiếu oxy và dinh dưỡng để hoạt động.
Đường Quỳ cảm giác đây là một câu chuyện rất dài, cô dựa vào người anh, yên lặng lắng nghe.
Lúc nói tới đây, sắc mặt Giang Trúc ảm đạm: “Lúc ấy anh nên cứng rắn hơn một chút.”
Lúc đó, Giang Trúc còn chưa đối diện với mặt ghê tởm và đáng sợ của thế giới này, anh vẫn cho rằng, những loại thuốc này không có hại gì, chẳng qua là quảng cáo đã nói quá công dụng của thuốc mà thôi. Anh cho rằng đài truyền hình chắc chắn có kiểm tra tác dụng của thuốc, nếu đã có thể được quảng cáo trên truyền hình thì chắc chắn là đã vượt qua kiểm nghiệm.
Nhưng anh lại không ngờ tới, cái loại thuốc nhìn qua có vẻ như cực kỳ có tác dụng này, hóa ra là hoàn toàn được pha chế linh tinh.
“Sau cùng mẹ anh vì bị tắc nghẽn cơ tim mà chết, thuốc trợ tim mà nhà anh mua thì bà không mang theo người, lúc được hàng xóm phát hiện, trên tay bà vẫn còn nắm chặt lọ thuốc đặt mua theo quảng cáo trên TV.” Giang Trúc nói: “Cho tới tận lúc này, anh vẫn không hề nghi ngờ loại thuốc đó có vấn đề. Mãi cho tới khi lên đại học, trong lúc nói chuyện phiếm với giáo sư thì nghe giáo sư nói rằng, mấy loại thuốc này đến tám phần là giả. Đó cũng là lần đầu tiên anh được biết đến khái niệm ‘thuốc giả’ này.”
“Khi đó anh đã xin được sang Mỹ học, sau khi trở về, anh dựa vào quảng cáo trên TV để đặt hàng một số thuốc tương tự, thông qua địa chỉ gửi trên bưu điện, tìm được xưởng làm thuốc giả. Nói là xưởng thì cũng không chính xác lắm, đó là một cái thôn nhỏ, tất cả người trong thôn đều làm thuốc giả. Bọn họ mua các loại thuốc có tác dụng kích thích tương tự như dexamethasone từ hiệu thuốc, bào thành bột phấn, lại làm thành viên thuốc, ngay cả cái gọi là công thức điều chế cũng không có.” Giang Trúc cười khổ: “Mãi cho tới khi nhìn thấy tận mắt, anh mới biết được, thì ra loại thuốc mà trước đây mẹ uống chỉ là mấy thứ linh tinh như vậy.”
* Dexamethasone là một loại dược phẩm được dùng để điều trị nhiều chứng bệnh, bao gồm thấp khớp, một số bệnh da liễu, dị ứng nặng, hen phế quản, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, nổi hạch, sưng não, và phối hợp với kháng sinh để chữa bệnh lao.
“Lúc ấy chị họ làm ở tòa soạn báo của thành phố A, sau khi chị ấy biết chuyện anh làm thì cố ý đi theo. Lúc trước anh nghĩ, nếu như có thể chụp được mấy bức ảnh rồi đưa cho chị ấy công bố ra ngoài, nói không chừng có thể thu hút được sự chú ý của các ban ngành liên quan. Dù sao thì với những việc thế này, cho dù anh có tố giác được một thôn thì chắc chắn sẽ có thôn thứ hai xuất hiện. Nếu như không trừng trị nghiêm khắc thì hậu họa không thể lường trước được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


