Giang Trúc quyết định nghỉ ngơi một ngày, mai sẽ trở về.
Anh đã xin nghỉ hai ngày, vẫn còn một ngày nữa để ở cùng cô.
Đường Quỳ tắm sơ qua, nằm bò lên giường, còn chẳng muốn nhúc nhích nữa.
Giang Trúc cũng không đụng vào cô, sợ sẽ tạo áp lực cho cô, chỉ ngoắc ngoắc ngón tay, Đường Quỳ rề rề rà rà đi đến, gối đầu lên chân anh.
Tóc vẫn còn chưa khô, vẫn đang nhỏ nước tí tách.
Giang Trúc lấy khăn bông lau cho cô, vươn người ra lấy máy sấy, giúp cô sấy khô tóc, nhân tiện mát xa da đầu cho cô.
Anh dùng lòng ngón tay xoa da đầu, dùng lực vừa phải, hết sức thoải mái, Đường Quỳ híp mắt, hưởng thụ thời khắc hiếm có này.
Đường Quỳ nhắm mắt lại, nói: “Lần trước chị họ nói với em, anh có người trong lòng.”
Tay Giang Trúc dừng lại một chút, Đường Quỳ không nhìn ra vẻ mặt của anh, từ từ nhắm hai mắt lại, tiếp tục nói: “Mặc dù em biết rõ em không nên quá băn khoăn về việc này, nhưng mà –”
“Nếu em băn khoăn thì cũng không sao cả.”
Giang Trúc thấp giọng nói, anh chỉnh nhiệt độ của máy sấy xuống thấp hơn một chút: “Nói ra, em cũng có biết cô gái kia.”
Đường Quỳ mở choàng mắt.
Cô cũng biết sao?
Chu Phán Phán bị loại đầu tiên, số lần nói chuyện của Giang Trúc và cô nàng có thể đếm được trên mười đầu ngón tay; Tống Thanh thì càng không thể, bây giờ cô ấy vẫn còn đang ngọt ngào hạnh phúc với Trịnh Thâm đấy. Các bạn nữ khác thì gần như không thể có liên hệ gì với Giang Trúc.
“Là Hạ Mân sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


