Đường Quỳ bật cười.
— Chỉ là sợ nó sẽ bị nghiện đồ ăn vặt, sau khi anh về thì nó không chịu ăn thứ gì khác nữa.
“Nhiệt độ trên núi khá thấp, ở trên đó có chỗ cho thuê áo khoác, chỉ là không được sạch lắm, anh có mang theo áo lông.” Giang Trúc nói: “Sẽ nhanh tới thôi.”
Sự thật là Đường Quỳ ở trên xe hơi buồn ngủ, bất tri bất giác ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại thì đã đến bên dưới Tần Sơn rồi.
Giang Trúc dẫn Đường Quỳ đi thẳng tới khu cáp treo.
Cáp treo nối thẳng lên đỉnh núi, khỏi phải leo đường dài mệt mỏi, Giang Trúc đã lên kế hoạch rõ ràng từ trước, buổi tối thì ngồi cáp treo lên ngắm mặt trời mọc, ngày mai thì đi bộ xuống núi, bây giờ đang là lúc cây cối đâm chồi nảy lộc, vừa hay có thể ngắm phong cảnh.
Đã muộn nên người đi lên núi không nhiều lắm, Giang Trúc bỏ thêm tiền để khỏi phải rủ thêm người, hai người cùng ngồi một cái cáp treo, bắt đầu đi lên phía đỉnh núi.
Trời đã khuya, xung quanh tối đen như mực, không nhìn rõ được cái gì. Trong lòng Đường Quỳ vẫn cứ nghĩ ngợi lung tung, sợ mấy chuyện như là đang đi giữa đường thì xảy ra vấn đề gì đó, hoặc là cáp treo bị rơi. Cô cũng không dám nhìn xuống phía dưới, chỉ ngồi rất ngay ngắn.
Vừa rồi, trước lúc đi lên cáp treo, Giang Trúc đã đưa cho cô áo lông của anh, cô mặc lên người, dài gần đến cẳng chân, áo căng phồng, cực kỳ ấm áp.
Không gian nhỏ hẹp, chân của Giang Trúc duỗi không hết, có để như thế nào cũng thấy không thoải mái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


