Trịnh Ngọc bị lời của cô làm cho nghẹn lại, sau đó lại giận quá hóa cười. Khóe môi khẽ nhếch, lại chuyển đề tài: “Giang Trúc có nói định bao giờ sẽ về không?”
Đường Quỳ lắc đầu.
“Mặc dù tuyên bố với bên ngoài là tạm thời cách chức một năm, nhưng mà trên thực tế, lần này Giang Trúc đến trấn An Sơn cũng coi như là ‘xuống nông thôn’, cậu ấy cũng từng tham gia cuộc thi lấy chứng chỉ cao cấp, sau khi trở về, nói không chừng còn có thể lên đến vị trí phó chủ nhiệm.” Trịnh Ngọc nói, cô ấy cười nhẹ nhàng, nhìn về phía Đường Quỳ: “Em thì sao, em đã vượt qua kỳ thi lấy chứng chỉ hành nghề bác sĩ chưa?”
“Đã thi qua lâu rồi ạ!” Đường Quỳ mỉm cười: “Nghe nói gần đây chị họ đang chuẩn bị mở triển lãm tranh, bao giờ định rõ thời gian thì chị nhớ nói cho em biết, em và Giang Trúc chắc chắn sẽ đến.”
“Báo cáo của Hiệp hội y học Bắc Thành vẫn còn chưa được thông qua.” Trịnh Ngọc nhàn nhạt mở miệng: “Em giúp chị chuyển lời tới Giang Trúc một tiếng, bảo cậu ấy không cần phải lo lắng. Đây vốn không phải là lỗi của cậu ấy, chỉ là trái với điều lệ tập thể, cho dù có bị xử phạt thì cũng sẽ không nặng lắm đâu.”
Đường Quỳ nói: “Cứu người vốn không phải là lỗi.”
Trịnh Ngọc từ chối cho ý kiến.
Ăn cơm xong xuôi, Trịnh Ngọc đề nghị đưa cô về nhà nhưng Đường Quỳ từ chối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


