Đường Quỳ “a” một tiếng, cố đoán xem cô ấy định nói gì.
Cô ấy nói chuyện hơi lộn xộn, Đường Quỳ nắm cái ly đế cao, không cắt ngang cô ấy.
“Nếu tính là đặc sắc thì thật ra là đối với chị cũng có một người. Chẳng giấu gì em, ngay khi Giang Trúc vừa bước vào phòng học, chị đã chú ý tới cậu ấy.” Trịnh Ngọc như có như không cười lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không hư vô, giống như muốn mượn khoảng không gian này để hồi tưởng lại quá khứ mờ mịt của mình: “Dáng vẻ cậu ấy rất được, đúng không? Nhưng vẻ đẹp của cậu ấy không giống với những người khác… Chị không tìm được từ để diễn tả, nhưng kể từ lúc nhìn thấy cậu ấy, chị đã không cách nào rời mắt được.”
Đường Quỳ nghĩ thầm, đây là chuyện dễ hiểu, vẻ ngoài của Giang Trúc quả thật rất ưa nhìn. Về điểm này, ngay từ lúc cô học đại học thì đã thừa nhận rồi.
Không phải cứ đến tiết lý thuyết của anh thì giảng đường đều đông nghịt đấy sao?
“Trong mắt cậu ấy dường như chỉ có sách giáo khoa, chỉ có bài vở, rất ít khi nói chuyện với bạn học khác, ngay cả chị cũng nhờ ngồi ngay đằng trước mới có thể thỉnh thoảng nói với cậu ấy mấy câu. Vào học chưa được bao lâu thì trong nhà cậu ấy lại gặp chuyện không may. Sau khi cậu ấy rời đi, thầy chủ nhiệm lớp có mở cuộc họp, kêu gọi mọi người trong lớp quyên góp tiền ủng hộ cậu ấy, nói rằng trong nhà bây giờ chỉ còn mỗi mình cậu ấy, nếu như bọn chị không giúp thì sợ là cậu ấy chỉ có thể bỏ học. Mọi người trong lớp quyên góp không ít, chị cũng không ngoại lệ.”
Ngón tay Trịnh Ngọc gõ gõ lên ly thủy tinh rất có nhịp điệu: “Lúc về đến nhà, chị có nói chuyện này với người nhà. Vừa vặn khi đó dượng cũng đến nhà chị chơi, sau khi nghe chuyện thì hỏi chị hai chữ ‘Giang Trúc’ kia viết như thế nào, là người ở đâu, lại hỏi tuổi đại khái. Dượng chị nói, không chừng đó chính là con trai của chiến hữu cũ. Hôm sau đi hỏi thăm thì thật đúng là như vậy. Dượng chị vốn chỉ định giúp đỡ để cậu ấy được tiếp tục đi học, chị liền nói với dượng, cậu ấy cũng mới chỉ là trẻ vị thành niên, nếu như dượng thật sự muốn giúp đỡ cậu ấy, chi bằng nhận nuôi cậu ấy luôn đi. Lúc ấy chị chỉ nói vậy thôi, nào ngờ họ lại làm thật.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


