*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mãi đến đêm, Diệp Thời Ngôn mới từ từ tỉnh dậy.
Mẹ Đường rốt cuộc vẫn không biết tại sao Đường Cách lại đánh anh ta, Đường Cách đưa ra một cái cớ lấy lệ, nói là cãi nhau nên đầu óc mông muội. Mẹ Đường không tin, nhưng cũng không cạy nổi miệng Đường Cách, đành phải bỏ qua.
Trái lại là Đường Quỳ, xảy ra chuyện này, cô cũng không thể lập tức quay lại trấn An Sơn được. Đường Quỳ gọi điện thoại cho Giang Trúc, nói thẳng tình huống trước mắt cho anh nghe.
Giang Trúc đã biết đến đoạn video kia, nghe nói Đường Cách đánh người, đoán chừng cũng là vì chuyện này.
Anh cũng không hỏi nhiều, chỉ bảo cô cứ yên tâm ở lại nhà thêm một thời gian nữa, làm bạn với mẹ Đường.
Có Diệp Thời Ngôn để so sánh, rốt cuộc lúc này Đường Cách cũng hiểu được Giang Trúc là rất tốt – không nói cái khác, ít nhất là cũng không có mấy cái chuyện loạn thất bát tao kia!
Không đúng, vẫn còn một Trịnh Ngọc.
Đường Cách vẫn không rõ, rốt cuộc vụ việc năm đó của Trịnh Ngọc và Giang Trúc rốt cuộc là chuyện gì, nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, cũng không thấy có hệ lụy gì.
So sánh hai người với nhau, Đường Cách cảm thấy Giang Trúc vẫn tốt hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


