Thẩm Niệm Thâm bị Tôn Điềm Điềm chọc cười, anh cầm tay, nhìn cô rồi hỏi: “Muốn tiền lương nhiều hay ít?”
Thẩm Niệm Thâm cười, khen cô, “Thông minh.”
Tôn Điềm Điềm chỉ cần khen một cậu là lên mặt, đắc ý dào dạt mà nâng cằm.
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, ánh mắt bỗng nhiên sâu đi vài phần, anh nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm cằm Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm đáp một tiếng, khó hiểu nhìn về phía Thẩm Niệm Thâm, “Anh…”
Còn chưa kịp nói gì, Thẩm Niệm Thâm liền nâng cằm hôn cô.
Qua một lát, Thẩm Niệm Thâm hôn đủ mới chịu buông cô ra.
Tôn Điềm Điềm bị hôn đến đỏ bừng mặt, cô nhìn Thẩm Niệm Thâm, còn chưa nói lời nào, thân thể đột nhiên bị ôm ngang lên.
Thẩm Niệm Thâm ôm cô về phòng ngủ, Tôn Điềm Điềm sửng sốt, vội kêu, “Dì cả em tới!”
Thẩm Niệm Thâm rũ mắt nhìn cô, không nhịn được cười, “Nghĩ lung tung cái gì vậy?”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)