Tôn Điềm Điềm lấy một chiếc ghế ngồi bên cạnh Thẩm Niệm Thâm.
Cố vốn muốn ngồi cùng anh suốt đêm, kết quả mấy giờ sau liền không chịu nổi, mí mắt bắt đầu sụp xuống.
Cảm giác sắp ngủ, cô lại giật mình ngồi thẳng dậy.
Thẩm Niệm Thâm ngẩng đầu liền thấy Tôn Điềm Điềm buồn ngủ dụi dụi mắt, anh vươn tay sờ sờ đầu cô, “Đi ngủ trước đi.”
Tôn Điềm Điềm thật sự là có chút buồn ngủ không chịu được, hỏi anh, “Vậy còn anh?”
Tôn Điềm Điềm thật sự là muốn nằm trêи giường chờ Thẩm Niệm Thâm, kết quả cô quá mệt nhọc, đầu vừa dính gối chưa đến vài giây liền ngủ mất. Ngày hôm sau lúc tỉnh lại trời đã sáng trưng, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu những tia nắng qua khe hở của bức rèm.
Tôn Điềm Điềm đôi mắt đón ánh mặt trời, bị nắng chiếu vào thiếu chút nữa đã chảy nước mắt, cô nhanh chóng rúc đầu vào trong chăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)