Tối nay, Thẩm Niệm Thâm rốt cuộc cũng biết được Tôn Điềm Điềm lúc uống say sẽ phát điên thành bộ dáng thế nào.
Anh nằm ở trêи giường, nhìn nha đầu điên nào đó đang cưỡi trêи người mình, con người đen nhánh đang hừng hực ánh lửa.
Lúc về, trong lòng anh thầm nghĩ sau này tuyệt đối sẽ không cho nha đầu này uống rượu nữa.
Nhưng lúc này bỗng nhiên anh lại cảm thấy… Hình như nha đầu này uống say cũng không tồi.
Tôn Điềm Điềm đỏ bừng khuôn mặt, mái tóc dài đen nhánh nằm hỗn loạn trêи vai, cô nhắm mắt lại, ngẩng đầu, đang phập phồng trêи người Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm ánh mắt thật sâu nhìn chằm chằm cô, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Cực kỳ gợi cảm.
…
Thẩm Niệm Thâm thấy thế liền nhịn không được cười, anh bưng ly đi qua, ngồi ở mép giường, giơ tay kéo chăn ra.
Tôn Điềm Điềm dán mặt vào khăn trải giường, nâng đôi mắt lên, vừa nhìn thấy Thẩm Niệm Thâm, cô liền ủy khuất chu môi, “Đầu em đau quá.”
Thẩm Niệm Thâm không biết nên cười hay là nên nổi giận, anh duỗi tay kéo cô dậy, “Uống nhiều rượu như vậy, em không đau thì ai đau.”
Anh đưa ly cho cô, “Uống hết cái nào sẽ đỡ hơn một chút.”
Tôn Điềm Điềm ôm lấy cái ly bằng hai tay, ngửa đầu một hơi uống hết, vô cùng đáng thương nhìn Thẩm Niệm Thâm, “Em vẫn thấy đau.”
“…” Thẩm Niệm Thâm đau đầu mà xoa nhẹ ấn đường, bất đắc dĩ nói: “… Đây cũng không phải thuốc tiên, nào có nhanh như vậy.”
Tôn Điềm Điềm mếu máo, kéo kéo cổ họng, “Sao em cảm giác cổ họng của mình cũng đau vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)