Đây là lần đầu tiên Tôn Điềm Điềm ra ngoài du lịch với Thẩm Niệm Thâm, buổi tối trước hôm đi hưng phấn đến ngủ không yên, thời điểm Thẩm Niệm Thâm ở phòng tắm tắm rửa, cô liền ở trêи giường cao hứng mà lăn qua lăn lại.
Giường của Thẩm Niệm Thâm cũng xem như rất lớn, nhưng Tôn Điềm Điềm rất cao hứng, lúc lăn lộn trêи giường không có chú ý nên không cẩn thận liền “Ầm” một tiếng rớt từ trêи giường xuống.
Thẩm Niệm Thâm vừa mới tắt nước liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng thét chói tai.
Trong lòng căng thẳng, khăn tắm tiện tay quấn quanh thân dưới, bước nhanh ra ngoài.
Cửa phòng tắm vừa mở liền thấy Tôn Điềm Điềm nằm thẳng trêи mặt đất.
Thẩm Niệm Thâm: “… Em đang diễn trò gì vậy?”
Tôn Điềm Điềm ủy khuất, bĩu môi, “Không cẩn thận ngã xuống.”
Thẩm Niệm Thâm cười xoa nhẹ ấn đường, đi tới chỗ Tôn Điềm Điềm. Anh cúi người, một tay ôm eo cô, một tay đặt dưới đầu gối, ôm ngang cô lên, trong mắt không giấu được ý cười, “Đã bao nhiêu tuổi rồi, sao lại giống như đứa bé vậy.”
Lớn như vậy cũng có thể lăn rớt giường được.
Tôn Điềm Điềm cũng cảm thấy có chút mất mặt, “hừ” một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý đến anh.
Thẩm Niệm Thâm bật cười, đặt cô lên giường.
Tôn Điềm Điềm trở mình, ghé vào giường giả chết.
Ôi, đau ʍôиɠ quá, không bao giờ lăn trêи giường nữa.
Trong lòng đang sâu kín thở dài thì một bàn tay to đặt lên ʍôиɠ cô.
Tôn Điềm Điềm sửng sốt, quay đầu lại.
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, ý cười tràn ngập đáy mắt, “Không phải đau ʍôиɠ sao? Anh xoa cho em.”
Bàn tay lớn nhéo ʍôиɠ cô, một lát sau liền chui vào trong váy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)