Tôn Điềm Điềm và Thẩm Niệm Thâm ở lại trấn nhỏ cả tuần, mỗi ngày đều ngủ đến tự nhiên tỉnh, ra ngoài ăn cơm tản bộ, leo núi, chèo thuyền.
Tôn Điềm Điềm thỉnh thoảng thấy lười, cả ngày đều không ra khỏi cửa, cô nằm trêи chiếc ghế bập bênh bên ngoài ban công để phơi nắng. Mùa xuân mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp lên người, phơi đến xương cốt cả người đều mềm, hoàn toàn không muốn nhúc nhích.
Thẩm Niệm Thâm cười cười, “Sau này còn rất nhiều cơ hội, nếu em muốn lúc nào anh cũng có thể dẫn em đến đây.”
Tôn Điềm Điềm nghe vậy, nghiêng đầu nhìn Thẩm Niệm Thâm, tầm mắt dừng trêи tập văn kiện trong tay anh, lại buông tiếng thở dài, “Sau khi trở về anh lại bắt đầu bận đúng không?”
Thời gian này Thẩm Niệm Thâm vẫn luôn xem bản kế hoạch mà Lương Kì đưa cho, hình như anh cảm thấy rất hứng thú với hạng mục này, thỉnh thoảng còn gọi điện thoại cho Lương Kì thảo luận chi tiết.
Thẩm Niệm Thâm gần đây cho mình một kỳ nghỉ dài hạn, mỗi ngày đều thật sự nhẹ nhàng, anh cũng không có nghĩ đến công việc quá cẩn thận, bản kế hoạch mà Lương Kì đưa cho anh cũng chỉ mỗi ngày lật hai trang, thật sự xem rất nhàn nhã. Trước kia anh cảm thấy Lương Kì tuổi còn nhỏ, ham chơi, bản kế hoạch này đã làm cho anh phải lau mắt mà nhìn.
Anh khép tập văn kiện lại rồi đặt lên bàn trà bên cạnh, dựa lưng vào ghế, tay trái đưa qua cầm tay Tôn Điềm Điềm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)