Thời điểm Thẩm Niệm Thâm về đến nhà đã là 10 giờ tối.
Tôn Điềm Điềm ngủ có chút sâu, vẫn chưa ý thức được có người đã trở lại.
Thẩm Niệm Thâm ngồi bên sô pha nhìn chằm chằm cô thật lâu, cuối cùng nhịn không được cười, giơ tay nhéo nhẹ mũi cô, thấp giọng cười, “Ngủ giống như heo con vậy.”
Tôn Điềm Điềm mơ mơ màng màng cảm giác mũi mình hình như bị người ta nhéo, cô nhăn mũi lại, không cao hứng đánh vào cái tay đang nhéo mũi cô.
“Bốp” một tiếng — một cái tát đánh vào trêи tay Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm: “…”
Tôn Điềm Điềm bị hôn đến tỉnh dậy, trong lúc ngủ mơ cô nếm được hương bạc hạ quen thuộc lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Cô mở to mắt, một khuôn mặt tuấn tú đang phóng đại trước mặt.
Cô có chút thất thần, môi bỗng nhiên bị cắn một cái, thanh âm Thẩm Niệm Thâm thấp thấp, có chút khàn khàn, “Chuyên tâm một chút.”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)